*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai người cứ như thế trò chuyện một hồi, bên kia phim liền bắt đầu chiếu, Hứa Thanh Du đưa tay lên môi hướng về Ninh Tôn suỵt một cái, “Đừng nói chuyện nữa, an tâm xem phim đi.”
Biểu cảm của cô hơi có vẻ nghiêm túc, nhìn rất là tập trung, chọc đến trong lòng Ninh Tôn Tâm ngứa ngứa.
Hứa Thanh Du thật sự đang rất nghiêm túc xem phim, mà biểu cảm còn mang theo một chút phiền muộn.
Phim yêu nước nhất định phải kể một chút chuyện các tiền bối chịu khổ cống hiến, nói thật Ninh Tôn có lẽ quá mức lý trí rồi, cho nên nhìn thấy những thứ này cũng không có quá nhiều sự đồng cảm.
Anh chẳng qua là cảm thấy bây giờ cuộc sống không dễ, nên phải cố mà trân trọng.
Nhưng rõ ràng suy nghĩ của Hứa Thanh Du không giống anh lắm, Hứa Thanh Du vừa xem tới những chỗ cảm động liền bắt đầu lặng lẽ lau nước mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

