Dao Dao nói rằng, bất kể anh làm gì, cô cũng sẽ không ghét bỏ anh.
Rằng cả những điều tốt và xấu của anh, cô đều chấp nhận.
Quan trọng nhất là… cô nói… cô cũng thích anh!
Trì Việt không biết phải dùng từ gì để hình dung cảm xúc hiện tại.
Giống như đang giẫm lên mây, không chân thực, nhưng lại hiện hữu một cách rõ ràng.
Một lúc sau, Trì Việt mới cất tiếng, giọng anh thậm chí có chút nghẹn ngào:
“Dao Dao!”
“Ừm.” Mộng Dao đáp.
“Em biết mình đang nói gì không?”
Hai mắt Trì Việt đỏ ngầu, anh tệ như vậy, tại sao Dao Dao của anh vẫn thích anh chứ?
Mộng Dao hôn lên mắt anh, nhấn mạnh lần nữa:
“Trì Việt, em đâu có ngốc, tất nhiên biết mình đang nói gì rồi.”
“Nếu không thích anh, thì sao em lại dễ dàng đồng ý đi đăng ký kết hôn với anh được chứ?”
Mộng Dao ôm lấy Trì Việt:
“Trì Việt, em rất biết ơn vì tối hôm đó em đi nhầm phòng, nhờ thế mới gặp được anh.”
“Và may mắn là người em gặp được lại chính là anh.”
Tim Trì Việt bỗng đập mạnh,
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh siết chặt vòng tay ôm lấy Mộng Dao, như thể muốn gắn cô vào cơ thể mình.
“Những lời em nói… đều là thật chứ?”
Mộng Dao thề: “Thật đến mức không thể thật hơn nữa.”
Trì Việt càng ôm cô chặt hơn, chặt đến mức Mộng Dao cảm thấy xương cốt mình như sắp vỡ vụn.
“Vậy… bây giờ anh có thể nói về chuyện tối qua được không?”
Lúc này Trì Việt mới tỉnh táo lại. Chẳng lẽ là anh đã hiểu nhầm?
Vợ anh không thích người đàn ông kia.
Vậy tại sao lại che giấu chuyện đó?
Trì Việt khẽ “ừ” một tiếng, rồi mới buông cô ra.
Vừa buông tay, Mộng Dao như được sống lại.
Cô kéo lấy tay anh, nhẹ nhàng xoa nắn từng đốt ngón tay.
“Người tối qua là thực tập sinh mới đến, hôm qua là ngày đầu tiên cậu ta đi làm. Em còn chưa kịp về nói với anh.”
Thì ra là như vậy, Dao Dao không cố tình giấu anh.
Mộng Dao nói tiếp:
“Sau khi tan làm, mọi người rủ nhau đi ăn liên hoan chào đón đồng nghiệp mới.”
“Thật ra ngày đầu tiên em đi làm, mọi người cũng rủ em đi ăn.”
“Nhưng hôm đó em đã hứa sẽ ở nhà ăn tối với anh, nên em từ chối.”
“Tối qua anh có tiệc, không ăn cùng em được, nên em mới đi với họ.”
“Còn việc uống rượu là do cậu ta vừa mới đến, lại là thực tập sinh chưa ra trường, nên mời từng người trong bọn em một ly.”
“Đúng lúc đến lượt em thì anh nhìn thấy.”
Mộng Dao nói một hơi rất nhiều.
Trì Việt biết mình hiểu nhầm, nhưng vẫn ấm ức nói:
“Nhưng em cười với cậu ta.”
“Còn cười ngọt ngào như vậy.”
Trì Việt biết mình chiếm hữu quá mạnh, có hơi vô lý.
Nhưng anh không thể khống chế được bản thân.
Anh còn tưởng lần này Mộng Dao sẽ thấy anh phiền.
Nhưng cô lại không. Cô còn xin lỗi.
Lần này Trì Việt thực sự mỉm cười.
Dao Dao của anh thật biết chiều anh.
Trì Việt nắm lấy tay cô, đan chặt mười ngón tay:
“Vợ à, là anh mới là người phải xin lỗi em.”
“Hứ! Vậy anh nói xem, anh có lỗi với em ở chỗ nào?” Mộng Dao ngẩng đầu, hất cằm hỏi.
Trì Việt bật cười,
Sao vợ anh lại đáng yêu như thế này.
Muốn hôn quá đi.
Muốn làm nhiều thứ nữa…
Trì Việt bế cô ngồi lên đùi mình:
“Xin lỗi, tối qua anh hơi mất kiểm soát, làm em đau.”
Mặt Mộng Dao lập tức đỏ bừng, trừng mắt nhìn anh:
“Anh còn dám nhắc!”
Dù cô rất kiên cường,
Nhưng tối qua Trì Việt thật sự khiến cô có hơi sợ.
Sáng hôm sau khi Mộng Dao tỉnh dậy, Trì Việt đã đến công ty.
Cô có thể tự do đi lại, nhưng không được rời khỏi biệt thự.
Về chuyện đó, Mộng Dao không nói gì.
Sau khi ăn sáng xong, cô đi dạo trong vườn, thuận tiện hái một ít hoa đủ màu sắc, cắm thành một bó rồi đặt vào bình.
Dạo một lúc mệt rồi, cô quay về phòng, nằm trên ghế xích đu ở ban công.
Lấy máy tính bảng ra xem phim.
Bên cạnh còn có khay trái cây và bánh ngọt tinh xảo mà quản gia vừa mang tới.
Một lát sau, Mộng Dao lại chạy vào phòng, lấy thêm một tấm chăn mỏng đắp lên người.
Sau đó lại nằm xuống ghế.
Ừm~ o( ̄▽ ̄)o
Dễ chịu thật!
Cuộc sống thư thái như vậy, nữ chính lại không thích sao?
Quả nhiên mỗi người một lựa chọn.
Còn bên này, Trì Việt nhìn Mộng Dao như một con mèo bông xinh đẹp đang cuộn mình trên ghế xích đu.
Thỉnh thoảng còn bật cười vì nội dung trong phim.
Tim anh ngứa ngáy, rất muốn được ở bên vợ.
Không còn tâm trí làm việc nữa.
Trì Việt cố tình nhốt Mộng Dao trong biệt thự, muốn xem cô phản ứng thế nào, liệu cô có thật sự không tức giận không.
Kết quả đã rõ ràng.
Mộng Dao không những không giận, mà còn gọi điện nhắc anh về sớm ăn tối cùng cô.
Cô còn nói sẽ ở nhà đợi anh về.
Nhà?
Trì Việt chưa từng cảm thấy mình có nhà.
Dù biệt thự có xa hoa lộng lẫy đến đâu cũng chỉ là nơi để anh nghỉ ngơi.
Nhưng bây giờ khác rồi, Dao Dao nói đó là nhà của họ. Anh có một mái nhà thật sự.
Rõ ràng không ăn kẹo, nhưng Trì Việt lại thấy trong lòng ngọt lịm.
Còn chưa đến giờ tan làm, anh đã nóng lòng muốn về.
Hành động này khiến nhân viên vô cùng bất ngờ: Tổng giám đốc Trì lại tan làm sớm!
Tại bãi đậu xe, trên xe, Lâm An An đang chỉnh lại trang điểm trước gương, thì thấy Trì Việt bước ra từ thang máy.
Cô ấy vốn định lên tìm anh, ai ngờ đúng lúc gặp được.
Xem ra ông trời vẫn đứng về phía cô ấy.
Trì Việt lên xe, tài xế vừa khởi động thì bị Lâm An An lao ra chặn đầu xe.
Anh ta vội đạp phanh.
“Chuyện gì vậy?” Trì Việt mặt tối sầm.
Tài xế vội giải thích: “Tổng giám đốc, có một cô gái chặn trước xe, tôi sẽ xuống đuổi cô ta đi.”
Tài xế đã quá quen chuyện này.
Phụ nữ muốn quyến rũ tổng giám đốc anh ta đã gặp nhiều rồi.
Trước đây còn có thể, chứ bây giờ thì tuyệt đối không.
Bây giờ tổng giám đốc đã có vợ, tình cảm hai người lại còn rất tốt.
Huống chi cô gái kia còn kém xa so với phu nhân.
Tổng giám đốc cũng không phải mù.
Tài xế tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống xe đuổi người.
Thì giọng Trì Việt vang lên từ ghế sau:
“Lái xe đâm qua luôn.”
“Dạ?”
Trì Việt ngẩng lên: “Không hiểu à?”
Tài xế vội thắt lại dây an toàn: “Hiểu, hiểu rồi.”
Lâm An An đứng trước đầu xe, vẻ mặt đầy tự tin:
“Trì Việt, em đồng ý với anh rồi.”
“Chỉ cần anh…”
Không ngờ lời còn chưa nói hết, xe đã lao thẳng về phía cô ấy.
Lâm An An hoảng hốt né tránh, sau đó ngã nhào xuống đất, đầu gối lập tức bị trầy xước.
Sao lại như vậy?
“Trì Việt, là em, Lâm An An đây!” Lâm An An không còn để ý đến đau đớn, vội vàng đứng dậy đập vào cửa xe.
“Dừng xe, dừng lại đi! Em là Lâm An An, anh quên rồi sao?”
Tài xế thấy cô ta vẫn chưa chịu từ bỏ, thầm nghĩ: Hừ! Cô mà đuổi kịp được á?
Thế là anh tài xế đạp mạnh chân ga, xe lao vút đi, chỉ để lại một làn khói xả sau lưng.
“Trì Việt!”
Lâm An An giận đến mức muốn phát điên.
Trì Việt lại rời đi như vậy.
Chắc chắn là do anh chưa nhìn thấy mặt cô ấy.
Đúng rồi, chắc chắn là vậy.
Xem ra cô phải tìm cơ hội khác để xuất hiện trước mặt Trì Việt.
Chỉ cần anh nhìn thấy cô ấy, thì nhất định sẽ yêu cô đến mù quáng như kiếp trước.
Trì Việt vừa về đến nhà, Mộng Dao đã chạy ra ôm anh:
“Chồng ơi, anh về rồi!”
Trì Việt ôm lấy eo cô: “Ừm.”
Cảm giác này thật tuyệt.
Những ngày sau đó, dường như Trì Việt không ngừng thử giới hạn của Mộng Dao, ảnh muốn xem rốt cuộc cô có thể dung túng cho anh đến mức nào.
Vì vậy, đôi khi Mộng Dao tỉnh dậy liền phát hiện mình lại bị nhốt trong chiếc lồng vàng, chân còn bị xiềng xích xích lại.
Hoặc đôi khi, Trì Việt đột ngột lấy đi điện thoại của cô, cắt đứt liên lạc với bên ngoài.
Và mỗi lần như thế, Mộng Dao đều ngoan ngoãn thuận theo anh.
Vì thế Trì Việt càng thêm được nước làm tới.
“Vợ à, anh muốn thử xem… làm trên xe thì sao.”
“Bảo bối, tối nay em đeo chuỗi chuông này ở cổ chân được không?”
“Vợ ơi…”
“Bảo bối…”
…
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
