Hôm đó, Trì Việt có một bữa tiệc quan trọng, không thể từ chối.
Cho nên tối đó anh không thể ăn cơm cùng Mộng Dao được.
Đúng lúc hôm đó bệnh viện, nơi cô làm việc có một thực tập sinh chưa tốt nghiệp mới đến.
Cậu sinh viên ấy sáng sủa, đẹp trai, lại rất biết cách ăn nói, vừa mới đến đã khiến mọi người cười nói rất vui vẻ.
Vừa hay, tối đó Mộng Dao cũng rảnh.
Thế nên vài đồng nghiệp quyết định tối nay sẽ cùng nhau tụ họp, coi như là bữa tiệc chào đón đồng nghiệp mới, cũng bù lại lần trước.
Vì lần trước Mộng Dao đã từ chối, nên cô cũng thấy có chút áy náy.
Hơn nữa, Mộng Dao cũng được xem là chủ của bệnh viện, nên cô liền nói để cô chi tiền.
Cô còn cố ý chọn một nhà hàng tốt một chút.
Trong phòng bao, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, bầu không khí rất hoà hợp.
Thực tập sinh mới tên Lưu Dự, cậu rất biết đối nhân xử thế, lần lượt mời rượu từng người có mặt trong phòng, lời lẽ cũng rất dễ nghe.
Theo thứ tự chỗ ngồi, đã tới lượt cậu mời rượu Mộng Dao.
Lưu Dự đi đến bên cạnh Mộng Dao, tự rót thêm một ly rượu, cười nói: “Chị Mộng Dao, ly này em kính chị.”
Mộng Dao cũng đứng dậy, cụng ly với cậu.
Rồi ngửa đầu uống một ngụm.
Ngay sau đó cô liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Các người đang làm gì vậy?”
Lúc này, Trì Việt đang đứng ngoài cửa phòng VIP.
“Chồng?”
Mộng Dao và Trì Việt nhìn nhau.
Vì đúng lúc có nhân viên phục vụ vào mang thức ăn vào nên cửa phòng đang mở.
Trì Việt đi ngang qua, tình cờ thấy được cảnh tượng vừa rồi.
Hai người đứng cạnh nhau, nhìn nhau cười, sau đó cụng ly.
Trông vô cùng thân thiết.
Trì Việt lập tức mất kiểm soát, gương mặt tuấn tú của anh trở nên u ám, trong mắt đầy lửa giận.
Lớp ngụy trang và sự nhẫn nhịn của anh đều bị xé toạc trong khoảnh khắc này.
Hiện tại Trì Việt đã hoàn toàn đánh mất lý trí, bất kể cô nói gì bây giờ, anh cũng sẽ không nghe vào.
Ngược lại có thể càng kích động thêm.
Mộng Dao biết Trì Việt vẫn luôn ngụy trang trước mặt cô.
Và anh cũng đã nhẫn nhịn rất vất vả.
Ngay cả sau khi đăng kí kết hôn, dù giam cô bên cạnh mình, nhưng Trì Việt vẫn còn kiềm chế, chưa để bộc lộ hoàn toàn con người thật của mình.
Cho nên trong lòng Trì Việt luôn có một sợi dây luôn căng chặt.
Thời gian lâu dần, anh sẽ trở nên mệt mỏi.
Mộng Dao muốn để anh buông lỏng hoàn toàn.
Cô đang lo không biết nên dùng cách gì.
Thì đúng lúc, cơ hội tự đưa đến cửa.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Mộng Dao phát hiện mình không còn ở trong phòng ngủ, mà lại trong một căn phòng xa lạ.
Nói chính xác hơn là trong một cái lồng cực lớn, toàn bộ cái lồng được chế tác bằng vàng nguyên chất.
Nhưng bên trong cái lồng lại được sắp xếp theo sở thích của cô.
Ở đây không có cửa sổ, cô đoán mình đang ở một tầng hầm nào đó của Trì Việt.
Không biết Trì Việt cho người làm từ khi nào.
Mộng Dao vén chăn xuống giường mới phát hiện một chân mình bị khóa bằng một sợi xích vàng, đầu còn của sợi xích lại nối với cái lồng.
Chiều dài sợi xích chỉ đủ để cô đi vào nhà vệ sinh.
Mộng Dao rất bình tĩnh, cô đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, cứ như đang ở trong phòng ngủ của mình, còn tất cả những thứ trước mắt chỉ là ảo giác.
Khi cô bước ra lần nữa, Trì Việt đang ngồi bên mép giường chờ cô.
Hôm nay, anh không đến công ty, anh đã bảo trợ lý Hứa đem tài liệu đến biệt thự.
Lúc nãy anh vẫn ở trong thư phòng.
Thấy Mộng Dao đã tỉnh lại qua màn hình giám sát, anh liền lập tức đến đây.
“Anh Việt, hôm nay anh không đi làm sao?”
Mộng Dao ngồi xuống bên cạnh anh, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Ừ, ở nhà với em.”
Giọng điệu của anh không có chút dao động nào.
“Tối qua…”
“Ăn sáng trước đã.”
Lời nói Mộng Dao bị Trì Việt cắt ngang.
Anh không muốn nghe cô nhắc bất cứ điều gì về người đàn ông kia.
Trước đó Mộng Dao từng kể với anh vài đồng nghiệp trong khoa, nhưng cô chưa từng nhắc đến việc có một gã đàn ông trẻ như vậy làm cùng bệnh viện với cô.
Số người trong phòng VIP tối qua cũng không khớp, rõ ràng Dao Dao đã giấu diếm sự tồn tại của cậu.
Lại còn nhân lúc anh không có mặt, ra ngoài ăn cơm cùng cậu.
Cô thích cậu sao?
Chắc là giờ cô cũng hối hận vì đã đăng ký kết hôn với anh rồi.
Nhưng thế thì đã sao, từ nay về sau cô chỉ có thể ở bên anh mà thôi.
Cho dù cô không thích anh đi chăng nữa cũng chẳng sao cả.
Bố mẹ của Trì Việt kết hôn vì lợi ích, hai người họ không có tình cảm với nhau, ai làm việc của người nấy, không can thiệp vào chuyện riêng của nhau.
Họ sinh anh ra cũng chỉ vì nhà họ Trì cần một người thừa kế.
Bố anh từng qua lại với rất nhiều phụ nữ ở bên ngoài, có người tự nguyện, cũng có người bị ép buộc.
Nhưng thế thì đã sao, ông ấy vẫn có được họ đấy thôi.
Mẹ anh cũng vậy.
Nên giờ Trì Việt cũng làm như thế.
Trì Việt cầm bát cháo bên cạnh lên định đút cho cô.
Mộng Dao thở dài. Thôi kệ đi vậy, ăn xong rồi nói sau, vừa hay cô cũng đang đói.
Thế là cô ngoan ngoãn mở miệng ăn cháo.
Sau khi ăn xong, Trì Việt dọn dẹp chuẩn bị rời đi.
Mộng Dao kéo tay anh lại, “Anh Việt, tối qua em…”
Trì Việt bóp cằm cô, ác độc nói:
“Mộng Dao, anh không quan tâm em và thằng đó có quan hệ gì, nhưng sau này em chỉ được ở đây mà thôi, em phải ở bên anh mãi mãi.”
“Em đừng mơ rời khỏi anh.”
Đây là lần đầu tiên Trì Việt gọi thẳng tên cô một cách trọn vẹn, cũng không giống như giọng điệu ôn hòa thường ngày.
Như thể anh muốn nuốt chửng cả người cô vào bụng vậy.
Bây giờ Trì Việt đã không thèm giả bộ nữa rồi.
“Anh nói cho em biết luôn, đêm hôm đó ở bữa tiệc, tuy anh đã trúng thuốc, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn mất lý trí.”
“Người của anh cũng cầm thuốc giải đứng ngay ngoài cửa, nhưng anh không dùng.”
“Bởi vì…”
Trì Việt cắn nhẹ vào vành tai cô, hơi thở nóng rực của anh không ngừng phả vào tai Mộng Dao, làm cô rất ngứa ngáy:
“Anh muốn có được em!”
Sau đó anh nói từng chữ từng câu rất rõ ràng:
“Cho nên, cho dù em có muốn hay không, anh nhất định phải có được em.”
Mộng Dao ngây ra mấy giây.
Đây đâu phải chỉ để lộ con người thật không đâu.
Trì Việt đã xé toạc hoàn toàn suy nghĩ của chính mình ra cho cô xem.
Cho nên anh…
Đúng vậy!
Anh không giả bộ nữa, anh bộc lộ ra ngoài hết rồi!
“Sao thế? Sợ rồi à?”
Nhưng cô có sợ thì cũng chẳng sao, anh chính là một con người u ám như vậy.
Ban đầu anh còn nghĩ rằng sau khi biết tất cả những điều này, Mộng Dao sẽ lộ ra vẻ kinh hoàng.
Nhưng cô không.
Mộng Dao chỉ đơ ra một lát.
Giây tiếp theo, cô liền vươn tay ôm lấy eo Trì Việt, cười nói:
“Hóa ra anh Việt yêu em từ cái nhìn đầu tiên à?”
“Em thật là may mắn quá đi mất!”
Nói rồi, cô còn dụi mặt vào eo anh.
Lúc này đến lượt Trì Việt ngây ra.
Đối mặt với những hành động bất thường của cô, anh có chút lúng túng, đến mức anh cũng không biết nên đặt tay vào đâu.
“Em…”
“Em sao cơ?”
“Em… Không giận à? Không sợ à?”
Bị một người như anh theo dõi, mà còn cảm thấy may mắn á?
Trì Việt không dám tin những gì mình nghe thấy là thật.
Mộng Dao ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chớp chớp mắt: “Em giận gì, sợ gì chứ?”
“Anh Việt thích em, em còn mừng không kịp, sao lại sợ.”
Trì Việt ngồi lên giường, cẩn trọng hỏi:
“Em không thấy anh rất kỳ cục sao?”
Mộng Dao lắc đầu: “Không thấy.”
Cô đưa tay ôm lấy mặt anh, nghiêm túc nói:
“Anh Việt, bất kể anh làm gì với em, em cũng sẽ không ghét anh.”
“Bởi vì em biết, chỉ là anh quá thích em thôi.”
Mộng Dao cười nói:
“Tất nhiên, quan trọng nhất là, em cũng thích anh Việt.”
“Cho nên, dù là cái tốt của anh, hay cái xấu của anh…”
“Em đều thích hết!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



