Khi Mộng Dao tỉnh lại lần nữa, cô phát hiện khung cảnh trước mắt dường như không phải phòng khách sạn.
Đúng lúc cô còn đang nghi hoặc, thì bên cạnh vang lên một giọng nam trầm thấp:
“Tỉnh rồi à.”
Mộng Dao nhìn theo tiếng nói, ánh mắt rơi vào chiếc ghế sofa đơn phía đối diện.
Trì Việt mặc một bộ vest đen may đo vừa người, dường như hòa làm một với màu đen của sofa.
Áo sơ mi cài kín đến khuy trên cùng, chỉnh tề đến mức không tì vết, tóc tai cũng được vuốt gọn gàng, không có lấy một sợi rối.
Gương mặt anh rõ nét với những đường nét rắn rỏi, sống mũi cao thẳng, khóe môi ẩn hiện một nụ cười như có như không.
Điểm thu hút nhất là khí chất cao quý toát ra từ người anh, không phải nhờ vào trang phục hay phụ kiện đắt tiền, mà là loại phong thái bẩm sinh toát ra từ từng cử chỉ.
Tựa như anh chính là người nắm quyền sinh sát trong thế giới này, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay anh.
Tư thế ngồi của anh rất tao nhã, nhưng hai tay siết chặt đặt trên đầu gối lại tố cáo sự căng thẳng không thể che giấu.
Điều đó khiến Mộng Dao hơi bất ngờ, thầm trộm cười trong lòng.
Anh đang lo lắng.
Thật ra Trì Việt không chỉ là lo lắng, mà còn sợ hãi.
Người hạ thuốc đã bị anh xử lý.
Nhưng cô thì là vô tội.
Tối qua anh đã cưỡng ép cô, bất chấp sự phản kháng. Anh vẫn còn nhớ rõ ràng cảnh cô khóc dưới thân anh ra sao.
Cô hẳn là rất hận anh, hận anh đã cướp đi lần đầu của cô.
Anh không muốn nhìn thấy ánh mắt oán hận ấy.
Nhưng anh cũng không thể để cô rời đi.
Cô đã là người phụ nữ của anh, thì cả đời này chỉ có thể ở bên anh.
Dù cô tỉnh lại có trách móc, ghét bỏ, thậm chí đánh anh, mắng an, anh cũng chấp nhận.
Chỉ cần cô không rời khỏi anh.
Vì thế, anh đưa cô về biệt thự của mình. Dù cô có không tình nguyện, cũng không thể trốn thoát.
Anh chính là loại người hèn hạ như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, bố anh luôn dạy là ở nhà họ Trì, thứ đã nhắm tới, nhất định phải có được.
Dù là dùng thủ đoạn gì.
Tuyệt đối không có tư tưởng buông bỏ.
“Á!”
Mộng Dao vừa muốn ngồi dậy, liền phát hiện khắp người đau như vừa bị xe cán qua, chỉ động đậy cũng đau.
Cô chỉ có thể thở dài trong bụng: Quả nhiên là nam chính tiểu thuyết.
“Em thấy không khỏe ở đâu?”
Nghe tiếng, Trì Việt lập tức bước đến bên giường, định vén chăn lên xem xét cô.
Nhưng bị Mộng Dao giữ lại tay:
“Đừng… Tôi chỉ thấy người hơi đau thôi.”
Nói xong, cô đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn anh.
Cảm nhận nhiệt độ từ lòng bàn tay cô truyền đến mu bàn tay mình, tim anh không tự chủ mà đập nhanh hơn.
Đây là cảm giác lần đầu tiên anh có được.
Nhìn dáng vẻ ngại ngùng của cô, anh co ngón tay lại, rất muốn ôm cô vào lòng.
Nhưng sợ dọa đến cô, nên chỉ có thể cố gắng kiềm chế.
Anh nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, kê thêm một chiếc gối sau lưng cho cô thoải mái hơn.
Từng động tác cẩn thận, như đang nâng niu một búp bê sứ.
Lúc Mộng Dao ngồi dậy mới phát hiện mình đang mặc sơ mi của đàn ông, chất vải mềm mại, mịn màng.
Cơ thể sạch sẽ, thơm tho hương thuốc nhè nhẹ, hẳn là Trì Việt đã giúp cô tắm rửa.
Cũng khá chu đáo đấy chứ…
“Em muốn uống nước không?” Trì Việt hỏi.
Mộng Dao gật đầu: “Có.”
Trì Việt lấy cốc nước từ tủ đầu giường đưa đến trước mặt cô.
Anh vốn muốn đút cô uống, nhưng lại sợ bị cô từ chối.
Mộng Dao nhận lấy, uống liền một hơi hơn nửa cốc, cổ họng mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Mộng Dao đưa lại cốc cho anh:
“Tôi tên là Mộng Dao, còn anh?”
Trì Việt như bị kéo về thực tại.
Cô không hề trách anh ư? lại còn tự giới thiệu tên mình, chẳng phải là cô cũng có tình cảm với anh sao?
Tuy anh đã biết tên cô từ lâu.
Không chỉ tên, tất cả thông tin cơ bản của cô, anh đều nắm rõ.
Từ lúc trở về từ khách sạn, anh đã cho trợ lý điều tra.
Mộng Dao, 22 tuổi, xuất thân từ gia đình danh giá chuyên về Đông y, từ nhỏ đã theo ông và bố học nghề.
15 tuổi đỗ đại học y cổ truyền tốt nhất cả nước, 18 tuổi đi du học học thêm Tây y.
Tuần trước vừa về nước, và hôm qua là lần đầu tiên cô tham gia tiệc giới thượng lưu.
Bảo sao trước đây chưa từng gặp cô.
Nghĩ đến đây, Trì Việt không kiềm được kích động, nhưng vẫn không dám tin, nói chuyện cũng trở nên lúng túng.
“Tôi… Tôi là Trì Việt.”
Mộng Dao nhẹ nhàng lặp lại tên anh:
“Trì Việt.”
Không hiểu sao, Trì Việt cảm thấy cái tên của mình sao bỗng trở nên hay đến vậy.
Giọng của Dao Dao thật êm tai.
Anh còn muốn cô gọi nữa, lặp đi lặp lại…
Tốt nhất là trong lúc ở dưới thân anh…
Giống như đêm qua…
Ánh mắt Trì Việt dần trở nên nóng rực.
Mộng Dao cảm thấy bản thân như con mồi bị nhìn trúng, nếu không cắt ngang thì sẽ bị ăn sạch không chừa mẩu xương.
“À… đây là đâu vậy?”
Trì Việt như bừng tỉnh.
Cưỡng ép dời mắt, sợ làm cô sợ hãi:
“Biệt thự của tôi.”
Quả nhiên, Trì Việt đã đưa cô về biệt thự của mình.
“Tối qua… chúng ta…”
Vừa nhắc đến đêm qua, tâm trạng Trì Việt đang tốt liền trở nên căng thẳng.
“Chuyện tối qua là tôi không đúng, tôi xin lỗi.”
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.”
Nói xong, anh không chớp mắt mà nhìn cô, quan sát phản ứng.
Đôi mắt sâu thẳm như đang lẩn tránh, lại như đang chờ mong, cứ lặng lẽ nhìn cô.
Khóe môi Mộng Dao khẽ cong,
“Được thôi.”
“Em nói gì cơ?” Trì Việt không dám tin.
Mộng Dao kiên nhẫn lặp lại:
“Anh nói sẽ chịu trách nhiệm, tôi đồng ý.”
“Nghe rõ rồi chứ?”
Toàn thân Trì Việt như được hạnh phúc vây quanh: “Nghe rõ rồi.”
Cô không trách anh, không hận anh, mà bình thản chấp nhận tất cả.
“Em không giận tôi sao?” Giọng anh khàn khàn.
Không giận vì anh đã hủy hoại sự trong trắng của cô sao?
“Không.” Mộng Dao lắc đầu.
Trì Việt ghé sát lại: “Tại sao?”
“Vì tôi biết anh bị hạ thuốc, mất kiểm soát nên mới vậy.” Mộng Dao nhìn thẳng vào anh.
“Với lại là tôi tự đi nhầm phòng, không ai ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.”
“Chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.”
“Và anh cũng là nạn nhân.”
Trì Việt không ngờ lại như vậy, vô biết anh bị hạ thuốc, tưởng rằng chuyện tối qua chỉ là sự cố…
Trong thoáng chốc, niềm vui vỡ òa.
Nhưng rồi… lại rơi vào trầm lắng.
Toàn thân chìm trong u ám.
Như một tiếng sét giữa trời quang, đánh mạnh vào tim anh.
Ánh mắt anh như bị tầng tầng mây đen bao phủ, lạnh lẽo khiến người ta rùng mình.
Bởi vì đó không phải là sự cố.
Và anh cũng không phải nạn nhân.
Anh mất lý trí không phải vì thuốc, mà vì ham muốn với cô.
Tối qua mọi thứ hoàn toàn có thể dừng lại, nhưng anh đã không làm vậy.
Nếu cô biết tất cả sự thật, chắc chắn sẽ không còn bình tĩnh mà nói chuyện với anh như bây giờ.
Mộng Dao thấy anh cúi đầu, dáng vẻ như đang rất buồn.
Cô nắm lấy tay anh, nhẹ giọng:
“Anh đừng lo… Tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm với anh.”
Trì Việt nhìn tay hai người đang đan chặt, đầu óc trống rỗng vài giây, rồi bật cười khe khẽ.
Anh đưa tay xoa đầu cô.
Dao Dao của anh thật đơn thuần, hiền lành.
Anh càng ngày càng thích cô.
Thôi kệ… Dù là vì lý do gì, Dao Dao của anh cũng sẽ mãi mãi không biết sự thật tối qua.
Càng không biết những ý nghĩ đen tối trong lòng anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


