“Mỗi một lần cưỡng ép đều là đang hèn mọn cầu xin em yêu anh một lần.”
“Còn người nhút nhát thì cần vô số lần chủ động và hồi đáp, mới dám tin rằng đó là thật.”
-
Ở một số thế giới, chỉ vì một hành động vô tình của nữ chính mà nam chính đã yêu cô đến mức không thể cứu vãn, xem cô như là sự cứu rỗi của đời mình.
Thế nhưng những nữ chính đó lại không hề yêu nam chính, ngược lại còn vô cùng ghét bỏ và chán ghét anh, hận không thể khiến nam chính chết đi cho rồi.
Vì thế, một màn “cô trốn anh đuổi, cô có mọc cánh cũng khó thoát” cứ thế lặp đi lặp lại.
Cuối cùng, tất cả đều kết thúc trong bi kịch, cả hai bên đều tổn thương nặng nề.
Trước khi những nữ chính ấy chết luôn mang theo sự oán hận với nam chính, cầu nguyện rằng nếu có thể làm lại một lần nữa, nhất định sẽ không có bất kỳ dính líu gì đến anh.
[Đã tiếp nhận! Đang thực hiện nguyện vọng của nữ chính ở các thế giới.]
…
“Ưm…”
Trong căn phòng tối đen, chỉ nghe thấy hơi thở yếu ớt, cơ thể người phụ nữ bị người đàn ông đè chặt phía dưới.
Sự phản kháng của cô yếu ớt đến đáng thương.
“Đừng mà…”
Giọng cô mang theo chút cầu xin, hai tay đẩy lồng ngực người đàn ông theo bản năng, nhưng ngay sau đó đã bị một bàn tay lớn giữ chặt trên đỉnh đầu, không thể động đậy.
“Ngoan nào.”
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, quyến rũ, mang theo khí thế mạnh mẽ, đối lập rõ rệt với sự yếu đuối của người phụ nữ.
Hơi thở nóng rực của anh như ngọn lửa bốc cháy, bao trùm lấy cô.
“Rẹt.” Chiếc váy trắng bị xé rách, bị ném xuống đất.
Trong bóng tối, hai thân ảnh quấn quýt lấy nhau đầy mờ ám.
Tiếng khóc của người phụ nữ vang vọng trong đêm tối, càng khiến người đàn ông thêm kích động, dục vọng bị khuếch đại vô hạn, hơi thở dồn dập.
Cô dần mất hết sức lực, cơ thể hoàn toàn bị người đàn ông chiếm đoạt.
Từng động tác của anh đầy sức mạnh và hoang dại, khiến cô không thể trốn thoát.
…
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự.
Lâm An An vội vã xuống xe, nhanh chóng chạy vào nhà. Chỉ đến khi đóng chặt cửa phòng lại, cô mới dần bình tĩnh lại.
Cô đã sống lại!
Sống lại ngay thời điểm trước khi gặp Trì Việt.
Kết quả đi nhầm phòng, gặp phải Trì Việt.
Từ đó, cô bị tên điên đó bám riết không buông.
Nhưng cô đã có bạn trai, đó lại còn là thanh mai trúc mã của cô.
Song trước nhà họ Trì, một thế gia đứng đầu giới tài phiệt, cô hoàn toàn không có cách nào phản kháng.
Dù Trì Việt cho cô cuộc sống tốt nhất.
Mỗi lần ra ngoài đều được bao người trong giới nâng niu nịnh nọt.
Nhưng đó không phải là cuộc sống cô muốn.
Cô chịu đủ rồi!
Cuối cùng, một ngày khi Trì Việt đi công tác, cô lén mở két sắt trong thư phòng, trộm lấy tài liệu tuyệt mật của công ty, giao cho bạn trai Lý Vũ.
Thế nhưng trên đường bỏ trốn, cô bị Trì Việt đuổi theo.
Trong lúc hoảng loạn, chiếc xe cô lái không kịp thắng, suýt lao xuống vực.
Lúc đó, xe của Trì Việt lao đến với tốc độ cực nhanh, chặn ngay trước xe cô.
Cuối cùng, cả hai chiếc xe cùng rơi xuống vực.
Sao cô có thể không hận!
Chỉ còn một chút nữa thôi là cô có thể tự do và hạnh phúc.
Nhưng tất cả đã bị Trì Việt phá hủy.
May mắn ông trời có mắt, cho cô một cơ hội làm lại.
Trở về đúng lúc đang trên đường đến bữa tiệc, cô lập tức ra lệnh cho tài xế quay xe về nhà.
Lần này, cô tuyệt đối sẽ không để Trì Việt dính vào đời mình.
Cô sẽ sống hạnh phúc bên Lý Vũ.
Sáng sớm.
Một tia sáng xuyên qua khe rèm chiếu xuống giường.
Trên sàn là quần áo vương vãi, trong không khí vẫn còn mùi vị hỗn loạn của đêm qua, như đang tố cáo sự cuồng dại vừa xảy ra.
Đột nhiên, một đôi mắt lạnh lẽo chậm rãi mở ra trong căn phòng mờ tối, toát ra một khí tức thần bí và khiến người khác nghẹt thở.
Khi cúi đầu nhìn thấy người phụ nữ trong lòng, hơi thở của anh như ngừng lại.
Cô yên tĩnh nằm trong ngực anh, đôi mắt nhắm nghiền, như thiên sứ đang say ngủ.
Chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn, đôi môi hồng nhạt hơi cong lên, cùng mái tóc dài mềm mại khiến cô toát lên một vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Thế nhưng khi ánh mắt anh dừng lại trên cơ thể cô, trong lòng lại dâng lên nỗi áy náy và tự trách nặng nề.
Làn da trắng như tuyết của cô giờ đây đầy những dấu vết xanh tím, không chỗ nào lành lặn.
Đặc biệt là trên xương quai xanh có vài vết cắn sâu, nhìn mà giật mình.
Và tất cả những điều đó, đều là "tác phẩm" của anh.
Tối qua, trong bữa tiệc, anh bị người ta hạ thuốc.
Loại thủ đoạn này vốn thường xuyên xảy ra với người thừa kế như anh.
Vì thế, người bên cạnh anh lúc nào cũng mang theo thuốc giải.
Anh cũng đã lập tức báo cho trợ lý.
Nhưng khi đang chờ trong phòng, một cô gái bất ngờ bước vào.
Ban đầu anh nghĩ lại là một cô muốn trèo lên giường mình, nên định bóp chết cô ngay khi cô tới gần.
Thế nhưng, mùi hương nhè nhẹ của hoa dành dành trên người cô vương vấn bên mũi, anh vô thức buông tay.
Đặc biệt là cơ thể mềm mại và vòng eo nhỏ nhắn, chỉ một tay anh cũng ôm trọn, khiến anh phấn khích lạ thường.
Đó là cảm giác anh chưa từng có trước đây.
Dù trong bóng tối không thấy rõ mặt, anh vẫn bị cô hấp dẫn một cách mãnh liệt.
Cơ thể anh tự động tiến đến gần cô.
Trong lúc cao trào, anh nghe cô nói cô vào nhầm phòng, cũng cảm nhận được sự chống cự, nhưng anh đã phớt lờ tất cả.
Ngay cả khi trợ lý đã đứng ngoài cửa với thuốc giải, anh cũng không để ý.
Dục vọng đã chiến thắng lý trí.
Khoảnh khắc đó, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ.
Anh muốn cô!
Vì vậy, tối qua anh đã cưỡng ép cô.
Giờ phút này, cơ thể mềm mại của cô vẫn dán chặt vào anh, trong người Trì Việt như có ngọn lửa thiêu đốt, dục vọng lại trỗi dậy.
Nhưng cô gái trong lòng anh đã không chịu nổi lần thứ hai nữa rồi.
Trước kia, Trì Việt chưa bao giờ màng đến chuyện nam nữ, cũng không ai khơi dậy được ham muốn của anh.
Nhưng bây giờ…
Trì Việt cẩn thận rời khỏi cô, lập tức lao vào phòng tắm.
Ngay sau đó, tiếng nước ào ào cùng tiếng thở dốc của đàn ông vang lên.
Thực ra, lúc anh rời khỏi giường, Mộng Dao đã tỉnh từ lâu.
Nghe thấy âm thanh trong phòng tắm, cô mỉm cười khẽ, rồi lại yên tâm ngủ tiếp.
Dù sao đêm qua cũng quá mệt mỏi, và quan trọng nhất là cô mới ngủ chưa được bao lâu mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


