Cố Thần cũng nhìn cô, ánh mắt so với trước đó có thể nói là thay đổi một trời một vực: "Tạ Yểu, là em đến trêu chọc tôi trước!"
Tạ Yểu nghẹn lời, nhất thời không biết nói gì.
Chẳng lẽ lại bảo với Cố Thần rằng tối qua cô chỉ vì bản năng sinh lý mới hôn anh sao?
Thực tế là vì nhan sắc và vóc dáng của anh đều đúng gu thẩm mỹ của cô.
Hơn nữa Cố Thần của tối qua lại còn dịu dàng thể tất, thấu hiểu lòng người đến thế.
Cô thực sự đã cố hết sức để nhẫn nhịn rồi.
Là anh dùng sự dịu dàng nhỏ nhẹ đó để quyến rũ cô, về sau lại càng dung túng để cô táy máy tay chân với anh, không kiêng dè gì cả.
"Vậy anh muốn thế nào? Nhất định phải yêu đương mới được sao?" Tạ Yểu nhíu mày, "Hay là coi như tôi nợ anh một lần, lần sau anh có nhu cầu thì tìm tôi bù vào?"
Cố Thần tức đến mức nghẹn họng, khuôn mặt tuấn tú tối sầm khó coi, ánh mắt nhìn Tạ Yểu như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Tạ Yểu nghênh đón ánh mắt như muốn dùng dao cứa người của anh, bồi thêm một câu: "Hoặc là sau này chỉ cần anh muốn làm, đều có thể tìm tôi."
"Chỉ cần tiền đề là cả hai chúng ta đều đang độc thân, tôi đều có thể ở bên anh."
Công việc này của Tạ Yểu thường xuyên phải đối mặt với đủ loại áp lực, cảm xúc thăng trầm lớn, cần được giải tỏa và xoa dịu.
Phương thức giải tỏa áp lực như tối qua khá là tốt, nếu đối tượng là Cố Thần thì cô cũng sẵn lòng duy trì một mối quan hệ lâu dài với anh.
Dù sao thì điều kiện cơ thể của Cố Thần rất tốt.
Lúc làm chuyện đó, thực sự rất sướng.
Tạ Yểu tự nhận mình đã tìm ra một phương pháp vẹn cả đôi đường.
Sự yêu thích của Cố Thần dành cho cô lúc này, tám phần cũng giống cô, chỉ là sự yêu thích về mặt sinh lý mà thôi.
Có lẽ ngủ với nhau nhiều rồi, tự anh sẽ hiểu ra.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tạ Yểu càng thêm kiên định.
Cô hoàn toàn không chú ý tới Cố Thần ở đối diện sớm đã mặt đen như nhọ nồi.
Cô nói cái gì cơ?
Coi như cô nợ anh một lần?
Chỉ cần anh muốn, lúc nào cũng có thể tìm cô?
……
Cô coi anh là cái gì? Coi chính bản thân mình là cái gì chứ!
Cố Thần nộ khí công tâm, bàn tay đặt bên cạnh bàn siết chặt, phải nhẫn nhịn trăm lần mới miễn cưỡng nén được cơn giận đang bốc hỏa đùng đùng.
Ngặt nỗi người đối diện lại chẳng hề nhận ra cơn giận của anh, vẫn còn đang mang gương mặt nghiêm túc bổ sung thêm điều kiện: "Nếu anh bằng lòng thì chúng ta có thể quyết định như vậy."
"Nhưng chuyện này phải giữ bí mật, không được để bất kỳ ai biết, bao gồm cả Tần Diệp và Tô Ám."
Cố Thần: "……"
Cô còn biết loại quan hệ đó không quang minh chính đại, không thể để người khác biết cơ à?
Sao cô dám chứ?
"Thời lượng có lẽ cũng cần phải điều tiết một chút, dù sao thì sức bền của anh quá đáng lắm, thời gian lâu quá tôi chưa chắc đã chịu nổi." Lúc nói câu này, gương mặt Tạ Yểu hơi ửng hồng.
Cố Thần nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô, vẫn không thể tin nổi cô lại có thể nói ra những lời vừa rồi.
"Đủ rồi." Người đàn ông trầm giọng, ngắt lời đề nghị của Tạ Yểu.
Trên bàn ăn nhất thời chỉ còn lại mình Tạ Yểu.
Cô ngẩn ngơ một lát mới hoàn hồn từ khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng và thối hoắc của Cố Thần.
Liếc nhìn ba món mặn một món canh trên bàn, cô chống cằm sờ sờ gò má, "Rốt cuộc anh ta đang giận cái gì chứ?"
Thứ anh ta muốn, cô đã rất sảng khoái đưa cho anh rồi.
Còn có chỗ nào không hài lòng nữa sao?
Chẳng lẽ là do tính chiếm hữu của đàn ông trỗi dậy, cứ nhất định phải chiếm được trái tim cô mới chịu thôi?
Tạ Yểu nhíu mày, không muốn tốn thêm tâm sức để thấu hiểu đàn ông nữa.
Nếu Cố Thần không bằng lòng chấp nhận đề nghị của cô thì cứ coi như tối qua cô đã hời được một món hời lớn đi.
Sau này không đi trêu chọc anh nữa là được.
Sau khi tự trấn an mình xong, Tạ Yểu lẳng lặng ăn hết bữa trưa.
Cho đến cuối cùng, Cố Thần cũng không quay trở lại.
Anh dường như đã quyết tâm nhốt mình trong phòng, hoặc cũng có thể là đã chán ghét cô, không muốn gặp mặt nữa.
Tạ Yểu mặc kệ anh.
Cô dọn dẹp bàn ăn, lại cất phần cơm canh chừa lại cho Cố Thần vào lò vi sóng, dán một tờ giấy nhớ để nhắc nhở.
Làm xong những việc này, Tạ Yểu về phòng ngủ bù một giấc trưa.
Khoảng ba giờ chiều, cô nhận được điện thoại của bệnh viện nên vội vã chạy qua đó trước.
Từ đầu đến cuối, Tạ Yểu đều không gặp lại Cố Thần.
Nhắn tin trên WeChat nhắc anh nhớ ăn cơm, anh cũng không trả lời.
Hôm nay Tạ Yểu làm ca tối, từ bốn giờ chiều đến mười hai giờ đêm.
Trong khoảng thời gian đó cô vẫn luôn rất bận, đến cả thời gian uống nước cũng không có.
Càng đừng nói đến việc liếc nhìn điện thoại.
Mãi cho đến trước khi tan làm, Tạ Yểu vừa tu nước ừng ực vừa mở điện thoại ra, lúc này mới nhìn thấy tin nhắn mẹ cô gửi lúc hơn mười giờ tối.
Tăng Mẫn Tuệ: [Yểu Yểu, con được nhận lương chưa?]
Tăng Mẫn Tuệ: [Em trai và em gái con muốn đăng ký hai lớp năng khiếu ngoại khóa, mẹ và dượng muốn hỏi xem con có thể chi khoản tiền này không?]
Tăng Mẫn Tuệ: [Sau này các em con lớn lên, cũng sẽ biết ơn con.]
Tăng Mẫn Tuệ: [Yểu Yểu, mẹ biết con là người có bản lĩnh nhất, bây giờ con đã tốt nghiệp và đi làm rồi, cũng đến lúc san sẻ chút áp lực cho mẹ và dượng rồi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)