Thế nên dù bữa sáng đã nguội ngắt mấy lần, anh vẫn không nỡ đi gọi cô dậy.
Gần trưa anh lại ra ngoài mua chút đồ ăn, lúc đi ngang qua tiệm hoa, thấy hoa hướng dương rất tươi nên bảo cô chủ gói cho một bó.
Về đến nhà, Cố Thần thấy cũng sắp đến giờ liền định đi gọi Tạ Yểu dậy.
Không ngờ cô đã tỉnh rồi.
Lúc đối mặt với anh, trên mặt cô ngập tràn vẻ muốn lẩn trốn.
Cố Thần hiểu được, suy cho cùng thì đa số con gái đều da mặt mỏng.
Kiểu người văn tĩnh, hướng nội, ít nói như Tạ Yểu có lẽ lại càng mỏng hơn.
Thế nên khi Tạ Yểu chạy trốn về phòng, Cố Thần đã không ngăn cản cô.
Anh chỉ lặng lẽ vào bếp nấu xong bữa trưa, sau đó mới đi gõ cửa phòng cô.
Phải qua vài phút, cánh cửa mới được người bên trong kéo ra.
Tạ Yểu dường như đã bình ổn được cảm xúc, vẻ mặt rất trấn định, dáng vẻ thanh lãnh chẳng khác ngày thường là mấy.
Cô đã thay chiếc váy ngủ ra, mặc một chiếc váy sơ mi liền thân màu xanh nhạt, vừa lịch sự lại không mất đi sức sống thanh xuân, tươi mát y như mùa xuân vậy.
Ánh mắt Cố Thần rơi xuống một điểm đỏ loang lổ trên chiếc cổ thon dài của cô.
Đó là dấu vết anh để lại đêm qua.
Lúc đó vì mất đi lý trí nên không nghĩ ngợi được nhiều.
Về sau Tạ Yểu kêu đau rồi đẩy anh, Cố Thần mới tỉnh táo lại, cân nhắc đến việc hôm nay cô còn phải đi làm nên mới buông tha cho chiếc cổ trắng ngần thon thả của cô.
"Cái này cho em." Cố Thần hoàn hồn, lấy từ trong túi quần ra một tuýp thuốc bôi đưa qua.
Tạ Yểu do dự trong giây lát, nhận lấy rồi nhìn lướt qua.
Tuýp thuốc này dùng để bôi vùng... nhạy cảm.
"..." Sự bình tĩnh mà cô vất vả lắm mới giả vờ ra được suýt chút nữa thì sụp đổ trong nháy mắt.
Cũng may Cố Thần không có ý định giải thích cặn kẽ cho cô hiểu, anh chỉ nói: "Nếu em không tiện tự bôi, tôi có thể giúp em."
Ý tứ phía sau thì khỏi nói cũng tự hiểu.
Tạ Yểu giấu tuýp thuốc ra sau lưng, ngước mắt nhìn anh, ánh mắt kiên định: "Cảm ơn, tôi tự làm được."
Cố Thần rốt cuộc vẫn bắt được vẻ hoảng loạn xẹt qua nơi đáy mắt cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: "Vậy em muốn bôi bây giờ, hay là ăn cơm xong rồi bôi?"
Tạ Yểu: "... Ăn cơm trước."
Hai người trước sau đi về phía phòng ăn.
Hôm nay ở nhà vẫn chỉ có hai người họ.
Tô Ám và Tần Diệp phải tối mai mới về.
Cố Thần làm ba món mặn một món canh, bó hoa hướng dương kia được anh đặt trên bàn ăn, vô cùng nổi bật.
Tạ Yểu khi ngồi xuống cũng đưa mắt nhìn qua, thuận miệng hỏi một câu: "Anh còn mua hoa à?"
Cố Thần kéo ghế ra, ngồi đối diện cô: "Ừm, đẹp không?"
Tạ Yểu đã đói bụng từ lâu, sự chú ý bị mâm cơm thơm phức phân tán, trong chốc lát cũng không còn quá bận tâm đến chuyện hoan ái đêm qua nữa: "Cũng đẹp lắm."
Cô cầm đũa lên, chuẩn bị đánh chén no nê.
Cố Thần ngồi đối diện lại mang vẻ muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau, anh đẩy bó hoa hướng dương kia về phía Tạ Yểu: "Tặng em."
Tạ Yểu đang lùa cơm vào miệng, trong đầu vẫn đang suy nghĩ xem ca trực tối nay có những công việc gì cần phải xử lý đầu tiên.
Chỉ vì một câu nói của Cố Thần, dòng suy nghĩ của cô đột ngột đứt đoạn, thất bại trong việc quản lý biểu cảm, cô mang gương mặt đầy kinh ngạc nhìn người đàn ông: "Tặng tôi?"
Tại sao chứ?
"Khoan đã!" Tạ Yểu gọi giật anh lại, cơm canh trong bát bỗng chốc chẳng còn thấy ngon nữa: "Yêu đương gì cơ?"
Cố Thần sững sờ, biểu cảm kinh hãi của cô như đâm vào mắt anh.
Tạ Yểu trông có vẻ là thực sự bị dọa sợ, chứ không phải đang giả vờ.
"Tối qua chúng ta quả thực đã làm một số chuyện... khó có thể diễn tả..." Tạ Yểu nhanh chóng sắp xếp lại dòng suy nghĩ, đồng thời đặt bát đũa xuống.
Trước khi nói rõ tình hình, cô bỗng nhiên không dám ăn tiếp bữa cơm này.
"Nhưng Cố Thần này," Tạ Yểu nghiêm mặt, hai tay đan vào nhau, ánh mắt ngưng trọng nhìn người đàn ông: "Đó chỉ là sự hứng chí nhất thời về mặt sinh lý của tôi thôi, hoàn toàn không có nghĩa là tôi thích anh."
"Tôi nghĩ có lẽ anh cũng chỉ vì lượng Dopamine và Endorphin tiết ra quá mức, nên mới lầm tưởng mình có nảy sinh tình cảm nam nữ với tôi." Tạ Yểu nhanh chóng giải thích, "Anh hiểu ý tôi chứ? Tôi nghĩ anh nên bình tĩnh lại một chút."
Chuyện yêu đương với Cố Thần, Tạ Yểu nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Dù là yêu đương hay kết hôn, đều giống như một ván bài đỏ đen.
Tạ Yểu và Cố Thần căn bản không cùng một tầng lớp, làm sao có thể ngồi chung trên một bàn cược?
Điều đó chẳng khác nào chuyện nực cười nhất thế gian.
Cho dù Cố Thần thực sự vì chuyện tối qua mà nảy sinh hứng thú với cô, muốn theo đuổi cô.
Tạ Yểu cũng không dám dễ dàng đồng ý.
Suy cho cùng, sự yêu thích của những đại thiếu gia nhà giàu đến thì nhanh mà đi cũng thật dễ dàng.
Cô sợ bản thân sẽ lún sâu vào.
Trong chuyện tình cảm, Tạ Yểu chưa bao giờ phủ nhận mình là một kẻ hèn nhát.
Cô sợ thua, nên thà rằng không nhập cuộc.
Giống như chuyện cô thích Hà Tấn An trước đây, thà rằng yêu thầm suốt bao nhiêu năm rồi kết thúc trong lặng lẽ, còn hơn là lấy hết can đảm ra để đánh cược một phen.
Với Hà Tấn An đã vậy, với Cố Thần lại càng phải như thế.
Bởi vì anh là người còn xa tầm với hơn cả Hà Tấn An.
"Hứng chí nhất thời về mặt sinh lý?"
"Không thích?"
Giọng nam trầm thấp xen lẫn ý cười, liên tục chất vấn với vẻ giễu cợt lạnh lùng.
Dòng suy nghĩ của Tạ Yểu quay trở lại.
Cô nhìn người đàn ông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

