Trước đây, lúc Hà Tấn An giới thiệu bạn gái với cô, Tạ Yểu vẫn còn có thể tự lừa mình dối người, tự nhủ rằng họ chỉ mới đang hẹn hò, biết đâu chừng có một ngày nào đó sẽ chia tay.
Chỉ cần cô không tỏ tình, không đi làm phiền bọn họ, thì tiếp tục thích Hà Tấn An cũng chẳng sao cả.
Nhưng bây giờ, Hà Tấn An và bạn gái anh đã tu thành chính quả rồi.
Đoạn tình cảm lặng lẽ này của Tạ Yểu cũng đã đến lúc phải dập tắt, kết thúc trong im lặng.
Hà Tấn An quả nhiên đang đợi ở cổng trạm tàu điện ngầm.
Tạ Yểu từ đằng xa đã nhìn thấy anh.
Tạ Yểu thu lại dòng suy nghĩ, bước nhanh tới, đưa cả món quà cưới và tiền mừng đã chuẩn bị sẵn cho anh: "Tân hôn vui vẻ nhé, anh Tấn An."
"Còn phần này là của Tô Ám nhờ em gửi cho anh, cậu ấy đi công tác ở thành phố Hàng Châu rồi, hôm nay không về kịp."
Tô Ám là thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ cùng Tạ Yểu, cũng là người duy nhất biết cô yêu thầm Hà Tấn An.
Tạ Yểu nhớ lại cái lúc cô thú nhận với Tô Ám, còn bị cô bạn trêu chọc chẳng coi là chuyện gì to tát.
Theo lời của Tô Ám thì, khắp cái trấn Hoài Thủy này, những cô gái trạc tuổi bọn họ có ai mà không thích Hà Tấn An cơ chứ.
Anh chính là học bá kiêm hotboy của trường trung học Hoài Thủy, là "bạch nguyệt quang" được tất cả nữ sinh công nhận.
Hà Tấn An nhận lấy món quà, nhưng không cầm tiền mừng: "Em mới tốt nghiệp được bao lâu đâu, lại vừa mới bắt đầu làm bác sĩ nội trú, lấy đâu ra tiền mà đi tiền mừng."
"Nếu anh mà nhận tiền mừng của em, chú thím chắc mắng chết anh mất."
"Tiền của Tô Ám em cũng giúp anh trả lại cho em ấy nhé."
Dứt lời, Hà Tấn An dẫn Tạ Yểu đi về phía khách sạn.
Thực ra không xa lắm, chỉ cách một ngã tư đường.
Tạ Yểu bước theo sau người đàn ông, bâng quơ hỏi thăm tình hình sức khỏe của các bậc trưởng bối như đang tán gẫu.
Bố của Hà Tấn An và bố của Tạ Yểu trước đây đều là cảnh sát dân sự của đồn công an trấn Hoài Thủy.
Quan hệ giữa hai nhà luôn rất tốt.
Cho đến khi bố của Tạ Yểu hy sinh vì nhiệm vụ, mẹ cô tái giá và xây dựng lại gia đình mới.
Cuộc sống hạnh phúc của cô mới bắt đầu biến đổi.
Có điều, vợ chồng nhà họ Hà luôn coi cô như con đẻ, thương yêu như con gái ruột.
Từ nhỏ đã luôn dạy bảo Hà Tấn An cũng phải đối xử tốt với cô.
Cho nên trong lòng Hà Tấn An, có lẽ cô vẫn mãi luôn sắm vai một người em gái.
Sau khi tới khách sạn, Tạ Yểu gặp gỡ hai ông bà nhà họ Hà, hàn huyên tâm sự, vô cùng thân thiết.
Đến nỗi các vị khách khứa xung quanh cũng không nhịn được mà trêu đùa, nói rằng trông họ giống hệt một gia đình ba người.
Trong thâm tâm Tạ Yểu, cô rất sẵn lòng làm con gái của hai ông bà, nên cô luôn dốc lòng chăm sóc họ, tại đám cưới cũng chạy ngược chạy xuôi phụ giúp đủ việc.
Cho đến gần trưa, khi nghi thức hôn lễ sắp bắt đầu.
Cô mới từ chối ý tốt của hai ông bà, tìm một chỗ ngồi khá xa bàn tiệc chính để ngồi xuống, chờ xem hành lễ và đợi khai tiệc.
Sau khi Tạ Yểu ngồi xuống, bàn tiệc vốn đang yên tĩnh cũng lục tục có người đến ngồi.
Cô tùy ý đưa mắt nhìn qua, phát hiện ra những người đến ngồi đây hầu hết đều là bạn học cấp ba của Hà Tấn An, trong đó không thiếu những gương mặt quen thuộc.
Mọi người hiển nhiên đều vẫn nhớ Tạ Yểu, nhiệt tình chào hỏi.
"Em là cô em gái bảo bối không cùng huyết thống kia của Hà Tấn An đúng không!"
"Oa, lâu lắm không gặp, đúng là con gái lớn mười tám thay đổi, càng lớn càng xinh đẹp quá!"
"Đàn em nhỏ còn nhớ anh không, ngày trước anh là bạn cùng bàn với anh trai em đấy, mấy món ăn vặt cậu ấy cho em toàn là lấy từ chỗ anh thôi."
"Cái gì chứ, rõ ràng là người ta Hà Tấn An giảng bài cho cậu nên mới kiếm được mớ đồ ăn vặt đó, cậu thật là không biết xấu hổ."
"..."
Bạn học cũ tụ tập lại với nhau, lúc nói chuyện cứ luôn trêu đùa không có chừng mực.
Tạ Yểu không bắt được chuyện, chỉ có thể dùng ánh mắt và nụ cười để đáp lại, hùa theo bọn họ.
Trông thật ngoan ngoãn, khiến người ta dễ sinh thiện cảm.
Nhưng cũng có kẻ nhìn cô không thuận mắt.
"Ồ, lại ở đây giả vờ ngoan hiền à?"
Giọng nữ sắc sảo cùng mùi nước hoa nồng nặc bay tới, khiến bầu không khí hài hòa vui vẻ trên bàn tiệc đông cứng lại trong giây lát.
Tạ Yểu cùng mấy người khác nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Đường Căng diện một chiếc váy đỏ rực đang khoác tay một người đàn ông, thong thả bước tới.
Đường Căng đang nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt, ánh nhìn lộ rõ vẻ khinh miệt và mỉa mai, địch ý vẫn y nguyên như ngày nào.
Tạ Yểu đã quá quen với việc này, cô thu hồi tầm mắt, bưng ly trà bên cạnh lên nhấp một ngụm.
Nghĩ ngợi một lát, cô không nhịn được cầm điện thoại gửi tin nhắn phàn nàn cho Tô Ám: [Gặp Đường Căng ở đám cưới Hà Tấn An rồi, chị ta có vẻ vẫn rất ghét mình.]
Tô Ám có lẽ đang nghỉ ngơi nên trả lời ngay lập tức: [Chắc chắn rồi, ngày trước chị ta thích Hà Tấn An như thế, mà anh ấy chỉ tốt với mỗi mình cậu, không ghét sao được?]
Vài giây sau, Tô Ám cũng cảm thấy buồn cười nên nhắn tiếp: [Cơ mà Hà Tấn An kết hôn rồi, người lấy cũng chẳng phải cậu, chị ta cũng nên buông tha cho cậu đi chứ.]
"Đã lâu không gặp nhé Tạ Yểu, trước đây Hà Tấn An đối xử với cô tốt đủ đường, tôi còn cứ ngỡ người kết hôn với anh ấy sẽ là cô cơ đấy."
Đường Căng ngồi xuống chiếc ghế trống ngay bên cạnh Tạ Yểu.
Tạ Yểu không trả lời tin nhắn của Tô Ám nữa, cô khẽ mỉm cười: "Ăn bậy thì được chứ nói bậy thì không được đâu đàn chị."
Cô nhìn ngược lại Đường Căng một cái, không nói gì thêm.
Nhưng những người khác trong bàn đều hiểu ý.
Họ lần lượt phụ họa cho Tạ Yểu.
"Phải đấy, hôm nay là ngày vui của lão Hà, Đường Căng cậu nói lời này là muốn chia rẽ tình cảm vợ chồng người ta đấy à?"
"Lão Hà đối với đàn em nhỏ họ Tạ chỉ là tình cảm anh trai đối với em gái thôi, cậu nghĩ nhiều quá rồi."
"Đã bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ cậu vẫn còn thích lão Hà sao? Thấy hôm nay cậu ấy rước được mỹ nhân về dinh nên trong lòng không thoải mái?"
"Không thoải mái cũng không được bắt nạt đàn em Tạ chứ, người ta có đắc tội gì với cậu đâu."
"..."
Đường Căng cứng họng, đôi mắt đẹp trợn tròn, giận dữ lườm mọi người một cái.
Chị ta cũng biết mình vừa lỡ lời nói sai, liền bĩu môi chữa ngượng: "Kích động cái gì, chỉ đùa một chút thôi mà."
Nói đoạn, chị ta quay sang nhìn người đàn ông vừa ngồi xuống bên cạnh mình, giọng điệu bỗng nhiên dịu dàng hơn hẳn: "Với lại, tôi có gì mà không thoải mái chứ, bạn trai tôi còn ưu tú hơn Hà Tấn An nhiều."
Lúc này mấy người kia mới dám công khai đưa mắt nhìn người đàn ông bên cạnh chị ta, thái độ cũng dè dặt hơn hẳn.
"Vừa nãy tôi đã định hỏi rồi, bạn trai cậu họ Giang phải không?"
"Có phải là vị của Dược phẩm Giang thị không? Tôi từng thấy ảnh trên báo rồi, ngoài đời trông còn đẹp trai hơn trong ảnh nữa!"
"..."
Bữa tiệc của những người trưởng thành khó tránh khỏi việc xen lẫn những chủ đề liên quan đến lợi ích.
Vị bạn trai kia của Đường Căng có vẻ rất lợi hại, mọi người trong bàn đều ăn ý nịnh nọt anh ta, không tiếc những lời tâng bốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)