[Nếu tiện thì lúc đi làm về mua giúp tôi phần ăn sáng nhé, cảm ơn.]
[Chuyển khoản WeChat]
Lúc nhận được tin nhắn của người bạn cùng phòng, Tạ Yểu vừa mới tan ca trực đêm.
Tầm chín giờ sáng, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
Chẳng có vẻ gì là sắp mưa giống như dự báo thời tiết nói cả.
Hôm nay cô phá lệ mặc một chiếc váy liền màu sáng. Mái tóc đen nhánh, đôi môi đỏ mọng cùng làn da trắng ngần khiến cô trông như một đóa hoa sen thanh tao, tĩnh lặng, vươn mình nở rộ dưới ánh nắng chói chang của mùa hè.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, Tạ Yểu đi thẳng đến trạm tàu điện ngầm gần đó.
Cô không quên trả lời tin nhắn: [Tôi có việc bận, tối mới về.]
Mà chi phí cho một bữa sáng của anh ta có thể bằng cả tiền sinh hoạt một, thậm chí hai ngày của Tạ Yểu.
Cố Thần trả lời trong giây lát: [ok.]
Nội dung phản hồi vẫn ngắn gọn, rõ ràng giống hệt như lịch sử trò chuyện trước đây.
Tạ Yểu không nhắn lại nữa, cô tra cứu tuyến đường, chuẩn bị đi đến khách sạn Cẩm Thần ở phía Đông thành phố.
Hôm nay là lễ Thất Tịch, ngày tốt để cưới hỏi.
Lễ cưới của "bạch nguyệt quang" mà Tạ Yểu đã yêu thầm nhiều năm chính là vào ngày hôm nay, và anh ấy đã gửi thiệp mời cho cô từ tận ba tháng trước.
Vốn dĩ Tạ Yểu không hề muốn đi tự tìm ngược.
Nhưng ngặt nỗi quan hệ giữa cô và Hà Tấn An luôn rất tốt, từ nhỏ cô đã nhận được rất nhiều sự chăm sóc của anh, quả thực không thể nào từ chối.
Nên cô đành nhắm mắt đưa chân, đi chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của anh.
Từ trạm Bệnh viện Trung tâm qua đó phải ngồi tàu điện ngầm mất nửa tiếng. Tạ Yểu tìm một chỗ trống ngồi xuống, khẽ nhắm mắt chợp mắt một lát.
Đi được nửa đường thì cô bị đánh thức bởi cuộc gọi của Hà Tấn An: "Yểu Yểu, em xuất phát chưa? Chú thím cứ nhắc em mãi, nằng nặc bắt anh phải gọi điện thoại hỏi xem sao."
Giọng nói của Hà Tấn An ôn hòa, mang theo ý cười, xen lẫn chút bất lực.
Có một sự dung túng, cưng chiều khó gọi tên, vẫn giống hệt như xưa.
Chính sự cưng chiều không tên ấy đã khiến Tạ Yểu bắt đầu yêu thầm anh từ cái thuở mới biết rung động.
Cho đến tận bây giờ vẫn không thể tự thoát ra được.
Khi tàu điện ngầm lao vun vút qua khúc cua, tiếng rít chói tai dội vào trong khoang xe.
Tạ Yểu nhìn lướt qua sơ đồ tuyến đường, vội vàng hoàn hồn: "Em xuất phát rồi, còn hai trạm nữa là tới ạ."
"Khách sạn có cách xa trạm tàu điện ngầm không anh?"
Hà Tấn An dịu dàng đáp: "Không xa đâu, bây giờ anh ra cửa trạm đợi em nhé."
Tạ Yểu sững người một chút, bất đắc dĩ bật cười: "Không cần đâu, em đâu còn là trẻ con nữa, anh gửi định vị cho em, em tự qua đó là được rồi."
"Anh cứ đi đón em thì hơn, nếu không chú thím lại không yên tâm." Hà Tấn An quyết định luôn, không cho Tạ Yểu cơ hội từ chối nữa.
Sau khi cúp máy, Tạ Yểu hơi ngẩn ngơ.
Bởi vì Hà Tấn An đối xử với cô vẫn luôn tốt như vậy, chăm sóc từng li từng tí, cứ như thể cô là một món bảo bối được người ta nâng niu trong lòng bàn tay.
Cho dù hôm nay là đám cưới của anh, sự đối xử tốt này cũng không có chút dấu hiệu nào là sẽ bị thu hồi.
Tạ Yểu thở dài, có chút không biết phải làm sao để bình tĩnh lại những gợn sóng lăn tăn vi diệu trong lòng.
Cô không nhịn được mà nhớ đến hình ảnh Hà Tấn An trong ký ức.
Từ nhỏ đến lớn, anh giống như vị thần hộ mệnh của cô, luôn ở bên cạnh những lúc cô yếu đuối và cần anh nhất.
Có đồ ăn ngon hay trò gì vui, Hà Tấn An đều mang đến cho cô đầu tiên.
Anh còn dốc lòng dốc sức giúp cô học kèm, khuyến khích cô thi vào Đại học Hoa Thanh, để bước ra khỏi cái nơi chật hẹp như trấn Hoài Thủy.
Một Hà Tấn An tốt đẹp đến thế, đối với Tạ Yểu - một cô bé lớn lên từ trong bùn lầy, không nghi ngờ gì chính là ánh sáng cứu rỗi cuộc đời cô.
Cô đã từng đê hèn muốn độc chiếm sự tốt đẹp của anh, nhưng lại chẳng có nổi can đảm để tỏ tình.
Chỉ dám trong những năm tháng thanh xuân mông lung ấy, lặng lẽ, ngày qua ngày mà yêu thầm anh.
Lại càng ngày càng thích anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)