Hạ Văn Tài thất thần bước trên phố, tâm trí vẫn quay cuồng sau đêm thua bạc. Lúc đầu, vận may dường như mỉm cười với hắn ta nhưng chẳng hiểu sao về sau lại xui xẻo đến vậy. Mơ mơ hồ hồ, hắn ta đã đánh mất hơn mười vạn ngân phiếu và còn nợ sòng bạc mấy vạn lượng. Giờ về nhà, hắn ta biết ăn nói thế nào với cha đây? Cha hắn nhất định sẽ đánh gãy tay hắn ta mất!
Vừa vào cửa, Hạ Giang đã lạnh giọng hỏi: “Tiền đâu?”
Hạ Văn Tài ấp úng đáp: “Tiền... tiền cô mẫu không cho.”
Sắc mặt Hạ Giang tối sầm lại: “Sao có thể! Ngươi không nhắc đến lời ta đã bảo sao?”
“Con có nói rồi, nhưng cô mẫu bảo bà ấy cũng không có tiền.”
Đúng lúc này, Hạ phu nhân trở về, theo sau là vài hạ nhân tay xách đầy đồ đạc mua sắm. Giọng bà ta the thé ra lệnh: “Các ngươi cẩn thận chút! Đây là bình hoa thời tiền triều, nếu vỡ thì đền không nổi đâu!”
Hạ Giang sa sầm mặt hỏi: “Sao lại mua nhiều thế này nữa?”
Hạ phu nhân không để ý, đáp: “Hôm nay đi dạo cùng Trương phu nhân, ai cũng mua, ta chẳng lẽ lại thua kém họ?”
Hạ Giang nổi giận: “Người ta có nền tảng, còn chúng ta thì sao?”
Hạ phu nhân hờ hững nói: “Nhà này không phải có tiền sao? Ta tiêu chút thì đã làm sao?”
Nhìn phu nhân tiêu xài hoang phí và nhi tử vô dụng, đầu Hạ Giang như muốn nổ tung. "Nhà còn đồng nào nữa? Ta sắp phải bán cả nhà cửa ruộng đất rồi!”
Hạ phu nhân ngẩn ra, liền nói: “Nếu vậy cứ tìm muội muội chàng mà vay, phủ Thượng Thư còn nhiều tiền mà!”
Hạ Văn Tài ngập ngừng nói: “Mẫu thân, lần này cô mẫu không cho đâu.”
Hạ phu nhân kinh ngạc: “Sao có thể? Trước đây bà ta luôn cho mà?”
Những năm qua, biết Hạ Giang nắm thóp muội muội, bà ta cứ nghĩ chuyện tiền bạc dễ dàng xoay sở. Nhưng đến khi chuyện bại lộ, bà ta đành ngậm ngùi nhận ra mọi thứ không hề đơn giản.
Sáng hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, Hạ Văn Tài bị tiếng ồn đánh thức. Còn chưa kịp ngồi dậy, cửa phòng đã bị Hạ Giang đạp tung ra.
“Thằng nhãi con, ngươi lại đi đánh bạc phải không?” Sắc mặt Hạ Giang đen như than, giọng đầy tức giận.
Hạ Văn Tài lúng túng phủ nhận: “Con không có!”
“Không có? Sao người ta đến tận nhà đòi nợ, nói ngươi thua hơn hai mươi vạn lượng? Ngươi lấy đâu ra tiền nhiều vậy?”
Vừa định thanh minh, hắn ta nghe tiếng bên ngoài quát lên: “Mau trả nợ, nếu không ta sẽ phế hai tay con trai ngươi!”
Hạ Giang vội vàng ra ngoài dàn xếp, Hạ Văn Tài thì trốn trong phòng không dám ló mặt. Cuối cùng đối phương gia hạn thêm ba ngày.
Đợi người ta rời đi hết, Hạ Văn Tài mới bước ra khỏi phòng, lén nhìn cha, còn chưa kịp nói gì, đã thấy Hạ Giang hầm hầm hỏi: “Cô mẫu ngươi có phải đã đưa tiền không?”
Hạ Văn Tài cúi đầu đáp: “... Có.”
“Đưa bao nhiêu?”
“Mười lăm vạn lượng.”
Vừa lúc đó, Hạ phu nhân từ ngoài sân thét lên: “Gì cơ? Mười lăm vạn lượng mà ngươi thua hết?!”
Hạ Giang giận dữ cầm gậy lên định đánh, Hạ phu nhân vội vàng cản lại. Giờ đây, bán nhà cửa ruộng đất chỉ vừa đủ trả cho Tụ Tiên Lâu, còn sòng bạc thì biết tính sao đây?
Hạ Giang mặt đanh lại, cuối cùng quyết định: phải đi tìm muội muội đòi tiền lần nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


