Tô Ly trang điểm xong, dẫn theo hai nha hoàn ra khỏi phủ.
Khi đến phủ Vệ Quốc Công, người gác cổng nhận ra nàng và nhanh chóng đưa nàng vào trong.
Vừa ngồi chưa lâu, Vệ Nguyên Dao đã tươi cười bước vào tiền sảnh.
“Ồ, hôm nay muội đến à? May quá, ta vẫn còn ở nhà chưa ra ngoài!”
Tô Ly mỉm cười nói: “Thấy hôm nay thời tiết đẹp, nên muội ghé thăm. Ngoại tổ mẫu, cửu cửu và cửu mẫu có ở nhà không?”
Vệ Nguyên Dao đáp: “Có chứ, đi nào! Ta đưa muội đến viện của tổ mẫu, chắc mẫu thân ta đang giúp tổ mẫu xoa bóp chân.”
Tô Ly gật đầu, đứng dậy đi theo Vệ Nguyên Dao đến viện của Vệ lão phu nhân.
“Ly Nhi, thật giỏi quá, tổ mẫu uống thang thuốc muội kê và dùng phương pháp muội chỉ, chân người đã đỡ lên rất nhiều. Bây giờ tổ mẫu không cần nha hoàn dìu vẫn có thể tự đến chính sảnh. Muội không biết thôi, tổ phụ và cha ta vui mừng, không ngớt lời khen ngợi muội đấy!”
Tô Ly mỉm cười đáp: “Giúp được ngoại tổ mẫu bớt đau là niềm vui lớn nhất của Ly Nhi.”
Hai người vừa cười nói vừa đi đến viện của Vệ lão phu nhân.
“Tổ mẫu, người xem ai đến thăm này!” Vệ Nguyên Dao vừa bước vào đã lớn tiếng gọi.
Vừa thấy Tô Ly, mắt Vệ lão phu nhân sáng lên, nụ cười hiện rõ.
“Ly Nhi đến rồi sao?”
Vương thị định trách nhẹ con gái vì đã lớn tiếng, nhưng khi thấy Tô Ly bước vào, bà liền im lặng.
Tô Ly tiến lên hành lễ, cất tiếng: “Chào ngoại tổ mẫu, chào cửu mẫu.”
Vệ lão phu nhân lập tức đứng dậy, kéo tay Tô Ly: “Ngoan lắm, đến đây, cùng tổ mẫu ra vườn đi dạo nào.”
“Dạ.” Tô Ly đỡ Vệ lão phu nhân ra vườn.
Vương thị theo sau, cười bảo: “Mẫu thân, chân của người nay thật sự đã đỡ hơn phân nửa, y thuật của Ly Nhi còn cao minh hơn cả ngự y trong cung.”
Vệ Nguyên Dao cũng vui vẻ góp lời: “Đúng đấy ạ!”
Giữa vườn hoa khoe sắc dưới ánh nắng sớm, chưa quá nóng, mọi người cùng ngồi xuống ghế đá trong sân.
Đột nhiên, Vệ lão phu nhân nhìn Tô Ly, hỏi: “Ta nghe Dao Nhi nói, muội muội thứ xuất của con không phải là người đáng tin. Có đúng vậy không?”
Tô Ly khẽ gật đầu: “Ngoại tổ mẫu yên tâm, dù nàng có chút bất an, Ly Nhi cũng không để nàng làm càn.”
Vệ lão phu nhân thở dài: “Mấy năm nay chân ta không tiện, ít khi ra ngoài, cũng chẳng đến phủ Thượng Thư. Thứ muội của con lần cuối ta gặp đã vài năm, chỉ nhớ là nàng biết lấy lòng người. Ai ngờ giờ dám cả gan đè đầu cưỡi cổ con!”
Thấy tổ mẫu dường như tức giận, Tô Ly nhẹ giọng an ủi: “Ngoại tổ mẫu đừng giận, Ly Nhi không chịu thiệt đâu, thực ra mấy ngày nay bên đó lại chịu không ít thua thiệt.”
Vệ Nguyên Dao cười nói: “Ngoại tổ mẫu, người không thấy đâu. Hôm trước a di bảo người chuyển hết đồ của biểu muội về, phòng của Tô Duyệt trống không, trông thật buồn cười.”
Vệ lão phu nhân hừ lạnh: “Vậy là đã chiếm hết đồ trong phòng của Ly Nhi sao! Mặt dày thật!”
Lúc này Vương thị nói: “Mẫu thân, thọ bảy mươi của người sắp tới, Tô Duyệt chắc chắn cũng sẽ đến mừng. Đến lúc đó, người dạy dỗ nàng vài câu cũng được.”
Vệ lão phu nhân chần chừ: “Như vậy liệu có thích hợp không? Người ngoài lại nói ta lớn tuổi mà còn tính toán với một cô gái nhỏ thì sao?”
Nhưng bà cũng chẳng nuốt trôi cơn giận này. Cháu gái mà bà yêu thương nhất, sao lại có thể để một thứ nữ khi dễ!
Vương thị cười nói: “Mẫu thân, ngoại tổ mẫu dạy bảo cháu gái của mình, ai dám nói gì?”
Vệ lão phu nhân gật đầu: “Cũng phải, nếu nàng không quá quắt, ta chỉ răn đe vài câu, để nàng ta không dám bất kính với Ly Nhi nữa.”
Trong lòng Tô Ly dâng lên cảm giác ấm áp. Chỉ cần nghe vài chuyện, ngoại tổ mẫu đã đứng ra bênh vực nàng như vậy. Nếu bà biết những gì Tô Duyệt đã gây ra trong kiếp trước, chắc hẳn càng thương xót và đau lòng.
“Ngoại tổ mẫu…” Hốc mắt Tô Ly hơi đỏ.
Vệ lão phu nhân thấy vậy, lo lắng hỏi: “Ly Nhi, con có phải đã chịu ấm ức gì rồi không? Ta sẽ bảo phụ thân con bỏ nàng ta ngay lập tức!”
Tô Ly vội ngăn lại, lắc đầu nói: “Không có đâu, chỉ là vì ngoại tổ mẫu đối với Ly Nhi tốt quá, nên Ly Nhi cảm động thôi.”
Vệ lão phu nhân cười hiền từ, xoa đầu nàng: “Đồ ngốc.”
Mọi người tiếp tục trò chuyện một lúc lâu trong sân. Sau đó, Tô Ly hỏi: “Cửu mẫu, biểu ca có ở nhà không ạ? Con có việc muốn tìm huynh ấy.”
Vương thị gật đầu: “Có chứ, sắp đến kỳ thi khoa cử rồi nên chắc nó đang ôn tập trong thư phòng.”
Tô Ly ngạc nhiên: “Biểu ca cũng thi văn ạ?”
Vệ Nguyên Dao bĩu môi nói: “Huynh ấy còn bảo sẽ thi cả văn lẫn võ, đạt song trạng nguyên, đúng là nói khoác!”
Tô Ly mỉm cười: “Muội tin biểu ca, huynh ấy có thực lực mà.”
Vương thị cười bảo: “ Dao Nhi, con dẫn biểu muội qua thư phòng đi.”
Tô Ly hành lễ rồi theo Vệ Nguyên Dao đến thư phòng.
“Ly Nhi, muội tìm ca ca ta làm gì vậy?” Vệ Nguyên Dao hỏi.
Tô Ly đáp: “Chỉ có chút việc muốn thỉnh giáo biểu ca thôi.”
Tới thư phòng, Vệ Nguyên Dao đẩy cửa vào, Vệ Nguyên Lăng ngẩng lên thấy hai người bước vào.
“Ly Nhi đến rồi à.”
Tô Ly tiến lên cúi chào: “Biểu ca.”
Vệ Nguyên Lăng gật đầu, nói: “Tổ mẫu và mẫu thân đều ở trong phủ, các muội cứ qua đó mà chơi.”
Tô Ly mỉm cười đáp: “Ly Nhi vừa từ viện của ngoại tổ mẫu đến đây, thật ra là có việc muốn nhờ biểu ca.”
Vệ Nguyên Lăng ngạc nhiên: “Việc gì cần nhờ đến ta sao?”
Tô Ly gật đầu rồi nhìn Vệ Nguyên Dao, nói: “Biểu tỷ, muội muốn nói chuyện riêng với biểu ca một chút.”
Vệ Nguyên Dao lẩm bẩm: “Giấu giếm gì đây?” nhưng vẫn chu môi bước ra ngoài.
Vệ Nguyên Lăng thấy Tô Ly đóng cửa lại, càng ngạc nhiên.
Tô Ly nghiêm túc tiến lên nói: “Biểu ca, Ly Nhi sẽ nói thẳng. Lần này muội tới là vì Cảnh Vương.”
Nghe vậy, Vệ Nguyên Lăng đầy vẻ khó hiểu. “Cảnh Vương?”
Tô Ly tiếp tục: “Biểu ca, chắc huynh cũng biết muội có biết y thuật.”
Vệ Nguyên Lăng gật đầu, thầm nghĩ đến việc bệnh chân của tổ mẫu bao năm không ai chữa được, chỉ nhờ vài thang thuốc của biểu muội mà đã cải thiện rõ rệt.
Tô Ly nói tiếp: “Muội biết Cảnh Vương mắc chứng hàn độc…”
Vừa nghe, Vệ Nguyên Lăng kinh ngạc: “Biểu muội, sao muội lại biết điều này?”
Tô Ly mỉm cười: “Muội là thầy thuốc, chỉ cần quan sát là có thể đoán ra. Biểu ca, muội có thể chữa được hàn chứng của Cảnh Vương, chỉ là e rằng Cảnh Vương sẽ không dễ tin người khác, cho nên…”
Vệ Nguyên Lăng nghe xong, ánh mắt đầy hy vọng. Chỉ nhìn thoáng qua đã đoán ra hàn chứng của Cảnh Vương, y thuật của biểu muội quả thật đáng nể!
“Biểu muội, tại sao muội muốn giúp chữa bệnh cho Cảnh Vương?” Vệ Nguyên Lăng tò mò hỏi.
Tô Ly bình thản đáp: “Thầy thuốc cứu người, cần lý do gì sao?”
Thực chất là vì kiếp trước muội nợ hắn quá nhiều… Nhưng lời này Tô Ly không thể nói ra, chỉ mượn cớ tấm lòng nhân ái của người hành y.
Vệ Nguyên Lăng không ngờ biểu muội lại có lòng từ bi như vậy.
Tô Ly lấy ra một lọ sứ nhỏ đưa cho Vệ Nguyên Lăng và nói: “Đây là thuốc muội chế để tạm thời áp chế hàn độc, nhưng còn thiếu hai vị dược dẫn. Thuốc này chỉ có thể giúp không tái phát trong một năm, nhưng khi tìm đủ dược dẫn và kết hợp châm cứu, hàn độc mới có thể giải hoàn toàn.”
Vệ Nguyên Lăng nhận lấy lọ sứ, hỏi: “Dược dẫn gì vậy?”
“Bạch ly tử và Thiên Tầng Sương.”
Vệ Nguyên Lăng mở to mắt. “Bạch ly tử trong cung có, nhưng Thiên Tầng Sương chỉ có ở nơi cực hàn như Tây Thần.”
Tô Ly gật đầu: “Đúng vậy, sẽ có chút khó khăn.”
Vệ Nguyên Lăng cầm lọ sứ, nói: “Dù khó khăn, còn hơn là vô phương cứu chữa.”
Tô Ly trấn an: “Thuốc này có thể áp chế một năm, nếu không yên tâm, huynh cứ để Thái y kiểm tra trước khi dùng.”
Vệ Nguyên Lăng ngại ngùng cười cười, hiểu rằng với tính cách của Cảnh Vương, chắc chắn sẽ yêu cầu kiểm tra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



