"Ừm..." Thẩm Chung Khánh ậm ừ đáp một tiếng cho có lệ, cúi đầu tiếp tục uống trà.
Tim Sở Hân Di đập thình thịch liên hồi.
Đợi hồi lâu không thấy hắn nói tiếp, Sở Hân Di cố kìm nén niềm vui sướng trong lòng, bày ra vẻ mặt quan tâm: "Hôm nay Đại tỷ còn nhắc mãi đấy, bị ngài ghẻ lạnh năm năm, cũng không biết Đại nãi nãi ra sao rồi, chắc là cái tính khí kia cũng đã thu liễm rồi nhỉ." Nàng ta buông tiếng thở dài thườn thượt, cứ làm như Chân Thập Nương là người thân mà nàng ta đã mong ngóng tìm kiếm mười mấy năm trời vậy.
Nhớ tới thần sắc tĩnh lặng như hoa cúc, nhàn nhạt êm êm của Chân Thập Nương, ánh mắt Thẩm Chung Khánh lập tức dịu đi vài phần. Nàng tĩnh lặng đến thế, tĩnh lặng như hòa làm một với đất trời. Hắn chỉ cần ngồi bên cạnh nàng, dẫu chẳng nói câu nào cũng thấy bình yên, một sự bình yên dâng lên từ tận đáy lòng. Đó là cảm giác mà bao năm qua lăn lộn chém giết trên chiến trường hắn chưa từng được trải nghiệm.
"... Tướng quân!" Nhìn thấy nơi đáy mắt Thẩm Chung Khánh hiện lên một tia dịu dàng mà mình chưa từng thấy bao giờ, tim Sở Hân Di run lên một cách khó hiểu. Nàng ta theo bản năng cao giọng gọi, nhưng giật mình nhận ra giọng mình đã lạc đi, bỗng vội vàng ngậm miệng lại.
Lấy lại tinh thần, phát hiện bản thân vậy mà lại rất lưu luyến vẻ tĩnh lặng toát ra một cách tự nhiên trên người Chân Thập Nương, Thẩm Chung Khánh cũng giật thót mình. Hắn thầm tự an ủi bản thân: "... Nhất tướng công thành vạn cốt khô, có lẽ những năm qua chém giết quá nhiều, sống quen cảnh liếm máu trên lưỡi đao nên trong lòng mới không được bình yên." Hắn ngước mắt nhìn Sở Hân Di: "Di nhi sao thế?"
"Đại nãi nãi sống vẫn tốt chứ ạ?" Giọng Sở Hân Di đã khôi phục lại vẻ dịu dàng vốn có.
"Bị huyết hư, sống rất không tốt." Thẩm Chung Khánh lắc đầu thở dài. Chợt nhớ ra điều gì, hắn bỗng hỏi: "Mấy năm nay nàng ấy không đến phủ đòi tiền nguyệt lệ sao?"
Năm xưa đuổi nàng ra khỏi nhà, hắn nhớ là mình đâu có cắt tiền nguyệt lệ (tiền trợ cấp hàng tháng) của nàng.
Đáy mắt Sở Hân Di thoáng qua một tia hoảng loạn, nhưng ngay lập tức lắc đầu: "Đại nãi nãi từ khi dọn về tổ trạch chưa từng quay lại đây." Nàng ta lại vội giải thích: "... Tỳ thiếp cứ ngỡ trên người tỷ ấy có mấy ngàn lượng bạc của hồi môn, không thiếu tiền tiêu, cộng thêm tổ trạch cách đây quá xa, Tướng quân lại đặc biệt căn dặn không cho tỳ thiếp đi gặp tỷ ấy, nên tỳ thiếp đã quên bẵng mất chuyện này." Nàng ta nhìn Thẩm Chung Khánh với vẻ nơm nớp lo sợ: "Đều do tỳ thiếp sơ suất, Đại nãi nãi có phải đã oán trách với Tướng quân là tỳ thiếp cắt xén tiền nguyệt lệ của tỷ ấy không?" Nàng ta vội đứng dậy: "Tỳ thiếp sẽ sai người lập tức đem nộp đủ tiền nguyệt lệ mấy năm nay sang đó."
"Thôi bỏ đi..." Thẩm Chung Khánh xua xua tay: "Nàng ấy chẳng nhắc chữ nào, ta cũng chỉ tò mò sao nàng ấy lại sống đến nông nỗi đó?" Rõ ràng vẫn là thê tử của hắn, sống lay lắt như thế mà không mở miệng đòi bạc từ hắn, điều này rất không giống tính cách của nàng. "Chuyện này cũng không trách Di nhi được, mấy năm nay ta cũng đinh ninh trong tay nàng ấy có mấy ngàn lượng bạc hồi môn, đáng lẽ chẳng thiếu thốn thứ gì."
Phủ Trạng nguyên lúc trước đâu có nhiều tiền như bây giờ. Sau khi nàng mang chỗ của hồi môn đó đi, phủ Trạng nguyên gần như bị vét sạch, hắn cũng thực sự phải trải qua một thời gian sống vô cùng tằn tiện.
Nhưng đó là của hồi môn của nàng, có nghèo đến mấy hắn cũng tuyệt đối không đụng vào.
Nghe ra Thẩm Chung Khánh đang nói lời thật lòng, trái tim đang treo lơ lửng của Sở Hân Di mới thịch một tiếng rơi xuống chỗ cũ: "... Đại nãi nãi sống rất không tốt sao?" Trên mặt lộ rõ vẻ lo âu, nhưng trong lòng lại âm thầm đắc ý. Nàng ta chết đói luôn là tốt nhất!
"Trong nhà đến một cái chăn cho ra hồn cũng không có." Thẩm Chung Khánh lại thở dài.
Cho nên hắn sinh lòng thương hại rồi, lần này đến đó căn bản không hề đả động tới chuyện hòa ly?!
Sở Hân Di thầm nghiến răng trèo trẹo.
Đang định hòa ly, sao hắn có thể để Chân Thập Nương về tiếp quản trung quỹ của Tướng quân phủ được! Tuy hắn không nói thẳng, nhưng điểm này Sở Hân Di đáng lẽ phải nắm rõ hơn ai hết. Đây đâu phải là đồng tình đơn thuần, câu nói này của nàng ta rõ ràng mang theo tâm cơ.
Quanh năm chinh chiến bên ngoài, Thẩm Chung Khánh chưa bao giờ đặt tâm tư lên đám đàn bà. Hắn rất ít khi quản chuyện nội trạch, càng không có kiên nhẫn bận tâm đến những cuộc tranh đấu giữa phụ nữ chốn hậu viện. Nhưng hắn tuyệt đối không hề ngốc, nếu không, sao hắn có thể trở thành một vị Đại tướng quân lừng lẫy khi tuổi đời còn trẻ như vậy?
Ngẩng đầu lên khỏi chén trà, hắn tĩnh lặng nhìn Sở Hân Di.
"Tướng quân..." Lần đầu tiên bị Thẩm Chung Khánh nhìn bằng ánh mắt này, Sở Hân Di có chút rợn tóc gáy, nàng ta cất giọng làm nũng một tiếng.
Lấy lại tinh thần, Thẩm Chung Khánh cầm ấm trà tự rót cho mình một chén, uống liền mấy ngụm rồi nói: "... Lời này sau này Di nhi đừng nói nữa, ta sẽ không để nàng ấy quản lý trung quỹ." Đang lúc sắc mặt Sở Hân Di vừa giãn ra, câu chuyện của Thẩm Chung Khánh chợt chuyển hướng: "Mấy năm nay ta chinh chiến bên ngoài, Di nhi cũng vất vả rồi. Lúc trước giao trung quỹ cho nàng, ta quả thực đã không đặt mình vào hoàn cảnh của nàng mà suy nghĩ. Nếu nàng thực sự thấy mệt..." Giọng hắn có chút ngập ngừng: "... Thì để Phong nhi qua phụ giúp một tay đi. Trong năm người các nàng, nàng ấy lớn tuổi nhất, lại là mẹ đẻ của Nhàn tỷ nhi. Có nàng ấy giúp đỡ, sẽ không còn ai lời ra tiếng vào nữa, nàng cũng có thời gian rảnh rỗi để bầu bạn với ta nhiều hơn."
Nhàn tỷ nhi là con gái duy nhất của Thẩm Chung Khánh, do Đại di nương Dương Phong sinh ra, khuê danh là Thẩm Hiếu Nhàn.
Cái gì? Để Đại di nương phụ giúp nàng ta? Sở Hân Di hoàn toàn không ngờ lại sinh ra kết quả này, những ngón tay nắm chặt thành quyền hằn sâu cả vào da thịt. Nhưng ngặt nỗi, đây lại chính là đề nghị của nàng ta.
"Tướng quân nói phải, tỳ thiếp đã sớm muốn nhờ Đại tỷ giúp đỡ rồi. Chỉ là Tướng quân có lẽ đã quên, năm ngoái vì tỳ thiếp ngã bệnh, Đại tỷ mới quản gia có nửa năm mà đã kê khống tiền mua thực phẩm, tham ô mất hơn năm trăm lượng bạc..."
Hai năm trước vì bị các di nương khác chèn ép, Sở Hân Di dứt khoát cáo ốm không quản nữa, vốn định cho mọi người một đòn phủ đầu, ai ngờ Thẩm Lão phu nhân lại nhân cơ hội đó giao quyền quản trung quỹ cho Đại di nương Dương Phong. Dương Phong vốn cũng là kẻ thông minh, ngặt nỗi Sở Hân Di đã cai quản trung quỹ nhiều năm, từ trong ra ngoài phủ này đâu đâu cũng là người của nàng ta. Bọn chúng không chỉ khắp nơi ngáng đường mà còn xúi giục Dương Phong tư lợi cá nhân.
Ngày thường vẫn có lời đồn thổi rằng Sở Hân Di lén lút tư túi bạc công, còn biển thủ tiền để lén lút cho vay nặng lãi bên ngoài. Nghe được những lời xúi giục này, Đại di nương cũng động lòng. Ban đầu chỉ dám tham mấy chục lượng, đều đem chi hết lên người Lão phu nhân. Lâu dần thấy không ai truy cứu, gan nàng ta ngày càng lớn, cứ thế rơi thẳng vào bẫy của Sở Hân Di.
Chuyện này Thẩm Chung Khánh cũng biết. Lúc đó nghĩ đến việc số bạc nàng ta tham ô phần lớn đều tiêu cho mẫu thân hắn, lại nể tình nàng ta là mẹ ruột của đứa con gái duy nhất, nên hắn cũng không truy cứu, chỉ thu hồi lại quyền quản trung quỹ và tiếp tục giao cho Sở Hân Di cai quản.
Hôm nay Sở Hân Di nhắc lại chuyện này, chính là mềm mỏng bác bỏ ngay đề nghị của hắn.
Nhìn dáng vẻ vô cùng nhu thuận của nàng ta, trong phút chốc, Thẩm Chung Khánh lại cảm thấy có chút vô vị.
Thấy Sở Hân Di nũng nịu nhào tới, hắn cũng thuận thế ôm lấy nàng ta trêu đùa một hồi, rồi chỉ vào mũi nàng ta nói: "... Đây là nàng không cần người khác giúp đấy nhé, sau này đừng có than thở oán trách với ta nữa."
Thấy hắn hoàn toàn không có tâm phòng bị đề nghị ban nãy mà nàng ta tiện miệng nói ra, Sở Hân Di mới trút bỏ được sự thấp thỏm trong lòng. Ngoài miệng nàng ta làm bộ giận dỗi: "Tướng quân xem ngài nói kìa, tỳ thiếp chẳng qua mới than vãn một câu, ngài đã làm ra vẻ này rồi. Đúng là tỳ thiếp sau này cứ làm kẻ câm cho xong." Thấy Thẩm Chung Khánh nhàn nhạt liếc nhìn mình một cái, nàng ta thở dài: "Thôi bỏ đi, bỏ đi, tỳ thiếp đời này bị ngài tính kế mất rồi, không tránh khỏi kiếp làm trâu làm ngựa cho ngài cả đời..."
Đang nói chuyện thì Xuân Hồng gõ cửa bước vào: "... Lão phu nhân về rồi, mời Tướng quân qua đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

