"... Tướng quân lại mua nhiều củi như vậy, thiếp đốt cả năm cũng không hết." Múc cho Thẩm Chung Khánh một bát cháo hoa, đưa đũa cho hắn, Chân Thập Nương ngồi xuống đối diện, mỉm cười nói lời cảm ơn.
Nàng tự thấy mình thật vô dụng, người đàn ông này rõ ràng vừa mới bắt nạt nàng xong, vậy mà thấy hắn mua củi mang về, nàng lại chủ động làm thêm một món trứng xào rau hương xuân.
Đốt không hết thì vẫn tốt hơn là để mấy gã đàn ông vớ vẩn kia kiếm củi giúp nàng!
Nhớ tới chuyện người đàn ông sáng nay lại nói muốn đến kiếm củi giúp nàng mấy ngày, Thẩm Chung Khánh sa sầm mặt không nói lời nào, cầm đũa gắp một cái bánh nướng há to miệng ăn.
Đã quen với sự lạnh lùng trầm mặc của hắn, Chân Thập Nương không nói thêm gì, cũng cúi đầu húp cháo.
Căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Thẩm Chung Khánh lặng lẽ liếc mắt sang, nhìn thấy vết bầm tím trên cằm nàng, trong lòng bất giác dâng lên một sự tự trách. Sáng nay hắn thật sự không cố ý, cũng không cảm thấy mình dùng lực mạnh, ai ngờ người phụ nữ này lại yếu ớt đến thế, mỏng manh đến mức đụng một cái cũng không xong.
Cúi đầu ăn vài miếng, hắn lại lén ngẩng đầu lên. Chân Thập Nương vẫn đang ăn từng ngụm cháo nhỏ, thần sắc nhàn nhã thanh tao, tựa như một bức tranh cổ tĩnh lặng. Chỉ có vết bầm tím rõ rệt trên cằm đã phá hỏng đi nét nên thơ của bức tranh ấy. Hắn bất giác lại thấy chột dạ, môi mấp máy vài cái, muốn hỏi xem nàng có đau không nhưng rốt cuộc vẫn không mở lời được. Thấy Chân Thập Nương ngẩng đầu nhìn sang, hắn liền đưa bát không cho nàng: "Thêm bát nữa."
Chân Thập Nương vội vàng múc cho hắn thêm một bát cháo hoa.
Như gió cuốn mây tan, Chân Thập Nương nhìn đĩa thịt hoẵng xào lăn duy nhất còn sót lại trên bàn, thầm nghĩ: "... Thảo nào chẳng có chút váng mỡ nào mà hắn vẫn ăn ngon lành như vậy, hóa ra hắn không ăn thịt."
Từ lúc ngồi vào bàn, hắn chưa từng động đũa gắp lấy một miếng thịt hoẵng.
Ăn xong, Thẩm Chung Khánh liền sai Vinh Thăng thắng ngựa vào xe. Thấy hắn không tiếp tục nán lại, Chân Thập Nương thở phào nhẹ nhõm, đích thân tiễn ra tận ngoài cổng. Nhìn thân hình gầy yếu của nàng, Thẩm Chung Khánh thò tay vào tay áo, muốn để lại chút bạc cho nàng mua đồ tẩm bổ. Nhưng chợt nghĩ lại, hắn thầm nhủ: "Cho bạc rồi, nhỡ nàng ta quen mùi ngon ngọt, chữa khỏi bệnh xong lại nhất quyết không chịu hòa ly thì phiền phức to." Nghĩ vậy, hắn lại rụt tay về.
Dõi mắt nhìn xe ngựa của Thẩm Chung Khánh rời đi, Chân Thập Nương vừa quay người lại, đã thấy Hỷ Thước và Thu Cúc đang cười hì hì nhìn mình.
Không cần hỏi, Chân Thập Nương cũng biết bọn họ đang nghĩ gì.
Nàng tiện tay đóng cửa, đi thẳng vào trong nhà: "... Các ngươi đừng vội mừng, hắn lần này tới đây, vốn dĩ là định xử lý ta." Miệng nói vậy, nhưng Chân Thập Nương lại nhíu chặt mày. Nàng nhớ tới câu nói của Thẩm Chung Khánh, rằng hai người họ là do Tiên đế hạ chỉ ban hôn, hắn không thể bỏ nàng được.
Vậy thì, nếu hắn muốn cưới tình nhân mới, hắn sẽ xử trí nàng ra sao?
"Sao có thể chứ?" Thu Cúc cất tiếng la lên đầu tiên: "Tướng quân đối xử với tiểu thư tốt như vậy mà!" Lúc nãy nàng xông vào phòng, rõ ràng nhìn thấy lúc hắn đỡ lấy tiểu thư nhà mình, trong ánh mắt toàn là sự dịu dàng, trên người chẳng có chút sát khí nào cả.
"Tiểu thư..." Hỷ Thước cũng bất an gọi một tiếng, cả người ngây ngốc đứng sững ra đó.
Chân Thập Nương cứ thế không ngoảnh đầu lại mà bước vào trong phòng.
Mất một lúc lâu, hai người kia mới sực nhớ ra mà cất bước đuổi theo vào trong: "Sáng sớm Tướng quân đã nói những gì với người vậy?" Vừa vào nhà, Hỷ Thước đã không chờ nổi mà hỏi ngay.
Dù sao cũng lớn hơn vài tuổi, lại biết rõ Thẩm Chung Khánh vốn dĩ cực kỳ căm ghét Chân Thập Nương, Hỷ Thước đâu có lạc quan như Thu Cúc, chỉ vì vài bó củi mà bị mua chuộc, để rồi đinh ninh hắn là một người tốt ngoài lạnh trong nóng.
"Hắn cũng chưa nói gì cả." Chân Thập Nương nhìn Hỷ Thước: "Ngươi thử nghĩ xem, lần trước hắn vừa bước vào cửa đã bị ta dọa cho chạy mất, nếu không có việc gì, hắn còn quay lại đây làm gì?" Nàng lắc đầu: "Là do ta cản đường hắn." Trong giọng điệu mang theo một tiếng thở dài thườn thượt.
"Hắn muốn cưới người mới sao?!" Hỷ Thước lập tức nhớ tới những lời đồn thổi bên ngoài, ngay cả Lục công chúa trong cung cũng đã để mắt tới Thẩm Chung Khánh, rất nhiều bậc công hầu khanh tướng thậm chí còn muốn gả đích nữ cho hắn làm vợ kế. Giọng Hỷ Thước hơi run rẩy: "Tiểu thư nói đúng, bảy năm trước hắn còn chẳng muốn lấy người, hiện tại thân phận hắn đâu còn như xưa, cũng chẳng phải e dè gì nữa, đương nhiên..." Càng nghĩ càng thấy đúng, sắc mặt Hỷ Thước hơi nhợt nhạt đi, giọng nói đột ngột im bặt, không dám nói tiếp.
Chân Thập Nương không tỏ vẻ đồng tình hay phản đối.
Im lặng hồi lâu, nàng ngẩng đầu hỏi Hỷ Thước: "Hắn nói chúng ta là do Tiên đế ban hôn, hắn không thể hưu ta, là thật sao?"
"Đương nhiên là thật ạ." Hỷ Thước gật đầu: "Mối lương duyên của tiểu thư và ngài ấy chính là năm xưa Lão gia đã cầu xin Tiên đế ban hôn. Hôn lễ còn do Trấn Quốc công, người đang được sủng ái nhất lúc bấy giờ đích thân chủ trì nữa cơ, từng làm chấn động cả thành Thượng Kinh đấy." Nơi đáy mắt lóe lên một tia ảm đạm, tiểu thư nhà nàng vậy mà ngay cả những chuyện này cũng không nhớ nổi.
Thần sắc Chân Thập Nương trở nên u ám, tự lẩm bẩm: "Không thể hưu ta, vậy hắn sẽ xử lý ta thế nào?" Đột nhiên, trong lòng nàng trào dâng một nỗi sợ hãi vô bờ bến: "Hắn sẽ giết ta!"
Hắn dù sao cũng là một vị Tướng quân giết người không chớp mắt cơ mà.
"Hòa ly!" Cùng lúc đó, Hỷ Thước kinh hô lên: "Lẽ nào ngài ấy đến để bàn chuyện hòa ly với người?" Rồi lại hoang mang nói: "Sao ngài ấy lại chẳng hề đả động đến?"
"Hòa ly?" Chân Thập Nương lẩm bẩm lặp lại một lần, chợt ngẩng phắt đầu lên: "Ở thời đại này... ý ngươi là chúng ta có thể hòa ly sao?" Giọng nói hiếm hoi mang theo một tia kích động.
Vốn học lịch sử không giỏi, trong trí nhớ của nàng, người vợ thời cổ đại hoàn toàn không có tiếng nói, vận mệnh đều nằm gọn trong tay người chồng. Một khi bị chán ghét ruồng rẫy, chỉ bằng một tờ hưu thư là phải tay trắng ra khỏi nhà. Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy hai chữ "hòa ly", nàng khấp khởi thầm nghĩ: "Chắc ý nghĩa cũng giống như ly hôn ở kiếp trước nhỉ?"
Dù sao đi chăng nữa, nàng không phải chết là tốt nhất!
"Vâng..." Hỷ Thước ngơ ngác nhìn Chân Thập Nương: "Tiểu thư ngay cả chuyện này cũng không biết sao?"
"Vậy... ta có thể yêu cầu hắn bồi thường một chút được không?" Chân Thập Nương khiêm tốn hỏi.
"... Không được đâu ạ!" Hỷ Thước lắc đầu: "Cho dù có hòa ly, thì tiểu thư cũng chẳng qua là có thêm một phần thể diện trước mặt người nhà mẹ đẻ mà thôi. Ngoài của hồi môn ra, người không thể mang theo được bất cứ thứ gì cả."
Chỉ là, người nhà mẹ đẻ của tiểu thư đã chết sạch cả rồi, tiểu thư nhà nàng còn cần cái thứ thể diện đó để làm gì chứ?
Nghĩ đến việc một khi đã hòa ly, mẹ con nàng sẽ chẳng còn lấy một chốn dung thân, sắc mặt Hỷ Thước trắng bệch như tờ giấy. Nàng chỉ biết cắn chặt môi, cố không để vẻ bi thương lộ ra trên mặt.
"Nếu ta không đồng ý ký vào giấy hòa ly thì sao?" Chân Thập Nương nhớ tới những vụ ly hôn ở kiếp trước.
Cứ mặt dày ăn vạ không chịu ký tên, có khi lại vòi thêm được nhiều tài sản hơn.
Lời vừa ra khỏi miệng, đến chính nàng cũng không tin con đường này có thể đi thông. Thế nhưng đôi mắt Hỷ Thước lại sáng rực lên: "Tướng quân muốn vịn cành cao phú quý, nhất định sẽ vô cùng nóng vội. Tiểu thư hãy nhân cơ hội này đòi ngài ấy để lại ngôi tổ trạch này!" Ít ra thì cũng còn có một chỗ để che mưa che nắng.
"Ừm, ta cũng nghĩ như vậy." Chân Thập Nương mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng lại chua xót vô cùng: "Đây đâu phải là kiếp trước, chú trọng người người bình đẳng. Hắn là Tướng quân cao cao tại thượng, ta chỉ là con gái của một tội thần cô độc không nơi nương tựa, lấy đâu ra vốn liếng mà đàm phán điều kiện với hắn. Nếu ta thực sự không đồng ý, e là hắn dù có giết ta cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái nhỉ?"
Trong lòng cười khổ liên hồi, Chân Thập Nương thấy sắc mặt Hỷ Thước trắng bệch, liền kéo tay nàng: "Ngươi cũng thấy rồi đấy, bao năm qua không có hắn, chúng ta vẫn sống rất tốt mà." Nàng cười nhẹ nhõm: "... Thực ra tự đáy lòng, ta luôn mong có thể rời khỏi hắn đấy." Bỏ qua nỗi hoang mang về cuộc sống lang bạt sắp phải đối mặt, đây cũng được xem là lời nói thật lòng của Chân Thập Nương.
Nàng không sợ phải lang bạt, có thể chịu cảnh lưu lạc đầu đường xó chợ, nhưng Văn ca và Vũ ca vẫn còn quá nhỏ.
Bị đuổi ra khỏi cửa và bị vứt bỏ ở ngôi nhà tổ này sao có thể giống nhau được!
Thấy Chân Thập Nương cười nhẹ nhõm, trong lòng Hỷ Thước lại xót xa muôn phần. Có điều, nàng cũng biết chuyện này các nàng không có tư cách để lựa chọn. Nàng cắn chặt răng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "... Tiểu thư nói phải, ít ra sau này chúng ta không cần phải giấu giấu giếm giếm đi bán thuốc nữa." Nàng chớp mắt liên hồi, cố ép ngược mảng sương mù đang giăng đầy nơi đáy mắt vào trong: "Ngày mai nô tỳ sẽ bảo Trường Hà ra ngoài tìm xem quanh đây có căn nhà nào giá thuê rẻ một chút không."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

