Triệu Cửu lên xe, Tô Li cũng theo sau, thuận miệng nói:
“Chú Lý, quay lại trường học.”
Chú Lý sửng sốt, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Tô Li ngồi phía sau.
Đứa nhỏ này sao lại gọi hắn tự nhiên như vậy?
Cứ như thể hai người đã quen biết từ lâu.
Triệu Cửu ngước mắt nhìn sang. Chú Lý lập tức nói:
“Được.”
Sau đó khởi động xe.
Không lâu sau, xe dừng trước cổng trường.
Chú Lý nhìn hai người một trước một sau xuống xe, dáng vẻ nghiêm túc chẳng khác nào sắp đi làm chuyện gì lớn.
Tô Li dẫn Triệu Cửu quay lại trường.
Lúc này, cổng trường đã vắng tanh, con đường chính bên trong cũng chẳng còn mấy bóng người.
Hai người đi đến trước tòa hành chính.
Tòa nhà này mới được xây cách đây vài năm, nhưng vào giờ này lại mang vẻ lạnh lẽo, vắng vẻ. Phần lớn giáo viên đều đã tan làm về nhà, cả tòa nhà càng trở nên yên tĩnh.
Tô Li nhìn quanh một lượt, xác nhận xung quanh không có ai mới yên tâm.
Triệu Cửu nhìn hành động của cô, nhấc chân bước vào:
“Lần trước đi đến công ty người khác gặp quản lý cấp cao, cũng đâu thấy cô căng thẳng như đang chuẩn bị đánh trận thế này.”
Tô Li vội vàng đuổi theo:
“Bình thường học sinh bước vào văn phòng giáo viên đều sẽ thấy hơi chột dạ mà.”
Huống chi lần này mục đích của hai người bọn họ quả thật không được trong sáng cho lắm.
Hai người vừa đi vào chưa được bao lâu, đột nhiên vang lên tiếng “tạch” một cái.
Đèn hành lang lần lượt sáng lên.
Triệu Cửu khựng lại, quay đầu nhìn phía sau.
Tô Li cũng giật mình, lập tức quay đầu theo.
Ngoài hai người bọn họ ra, hành lang hoàn toàn không có người thứ ba.
Tô Li phản ứng lại, nhẹ nhàng thở phào:
“Quên mất, bên này hình như dùng đèn cảm ứng.”
Kiếp trước, cô từng đến đây làm thủ tục. Khi ấy trời đã tối, cô vừa đi được vài bước thì đèn hành lang cũng lần lượt sáng lên.
Xung quanh lại chẳng có lấy một bóng người.
Lúc đó thật sự dọa cô hết hồn.
Triệu Cửu ngẩng đầu nhìn dãy đèn đang sáng, im lặng một lúc rồi nói:
“Cho nên thứ này chẳng khác nào đang nói cho người khác biết ở đây có người?”
Tô Li nhìn ông chủ Triệu, người trước giờ chưa từng làm mấy chuyện lén lút như thế này, rồi bước nhanh lên phía trước.
“Ông chủ, chúng ta đi nhẹ chân một chút là được.”
Triệu Cửu:
“……”
Hai người đi đến trước thang máy.
Triệu Cửu theo thói quen đưa tay định ấn nút.
Tô Li lập tức chặn tay hắn lại.
Sau đó cô nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khiếp sợ.
Hai người bọn họ bây giờ là người có thể quang minh chính đại đi thang máy sao?
Triệu Cửu suy nghĩ một chút rồi thu tay về.
Hắn lại theo thói quen định xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, nhưng ngón tay chỉ chạm vào khoảng không.
Triệu Cửu:
“……”
Tô Li dẫn Triệu Cửu đến trước bảng sơ đồ các tầng.
Phần lớn mọi người đều thích đi thang máy, vậy nên đi cầu thang bộ sẽ ít có khả năng gặp giáo viên hơn. Cho dù chẳng may chạm mặt, hai người cũng có thể nhân lúc đối phương chưa kịp nhìn rõ mà nhanh chóng tránh đi.
“Tôi nhớ phòng nghỉ ở tầng bốn.”
Tô Li hạ giọng.
Triệu Cửu đi theo phía sau cô, hai người một tầng lại một tầng đi lên.
Đến tầng bốn, trong một văn phòng cách đó không xa vẫn còn ánh đèn.
May mà cửa đang đóng.
Hai người dựa vào ký ức, đi đến trước phòng nghỉ.
Tô Li đưa tay đặt lên then cửa, dùng sức ấn xuống.
Không nhúc nhích.
Cô im lặng hai giây, sau đó quay đầu lại, dùng khẩu hình nói:
“Khóa rồi.”
Triệu Cửu một tay đút túi, nhìn cánh cửa trước mặt.
Kết quả này vốn nằm trong dự đoán.
Dù chỉ là một căn phòng bình thường, cũng chẳng có lý do gì để cửa mở sẵn vào giờ này. Nhưng hai người vẫn ôm chút hy vọng, mong rằng người bên trong đã quên khóa cửa.
Đáng tiếc, hy vọng cuối cùng cũng tan biến.
Tô Li thất vọng nhìn cánh cửa.
Bọn họ đến tận đây rồi, vậy mà ngay cả cánh cửa này cũng không vào được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)