Tô Trừng lại nhìn về phía bức ảnh.
Hai bóng người trong ảnh chẳng hiểu sao lại tạo cho người ta cảm giác rất hòa hợp, giống như giữa họ có một mối quan hệ không hề bình thường. Nhưng nếu nói là người yêu thì vị trí đứng của hai người lại có chút kỳ lạ.
Hơn nữa, trước kia khi Tô Li theo đuổi Tưởng Hướng Nam, cô cũng chưa từng chịu đi phía sau hắn. Lúc nào cô cũng tìm mọi cách đứng bên cạnh hắn.
Tô Trừng trả lời:
“Từ lúc tớ trở về nhà đến giờ, tớ chưa từng gặp nam sinh này.”
Mặc dù bức ảnh khiến trong lòng cô có chút khó chịu, nhưng sau khi cẩn thận suy nghĩ, cô lại cảm thấy khả năng đó không lớn.
Cô đã trở về hơn một năm. Nếu nam sinh này thực sự thân thiết với Tô Li, quan hệ giữa hai người rất tốt thì chắc chắn hắn đã sớm xuất hiện.
Chẳng lẽ Hồ Tiêu chỉ vừa hay chụp được cảnh Tô Li đi ngang qua đó?
Hoặc là Tô Li thấy người ta đẹp trai nên chủ động đến bắt chuyện?
Tô Trừng suy nghĩ một lúc. Tô Li chủ động tìm đến cũng không phải không có khả năng. Có lẽ cô ta chỉ muốn nhân cơ hội này khiến mọi người thôi đồn rằng mình đang quấn lấy Tưởng Hướng Nam.
Hồ Tiêu nhìn tin nhắn Tô Trừng gửi tới.
Ngay cả Tô Trừng cũng chưa từng gặp nam sinh này, vậy quan hệ giữa hai người chắc hẳn không thân thiết đến mức đó.
Có lẽ chỉ là bạn bè bình thường?
Hồ Tiêu vừa thở phào nhẹ nhõm thì ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy hai người ở cổng trường.
Không hiểu sao, cậu ta lại chẳng thể yên tâm nổi.
Chắc chỉ là quan hệ bình thường thôi…
Tô Trừng lại nhắn:
“Tớ đang ra.”
Cô đeo cặp, cùng Từ Liên rời khỏi phòng học.
Bên ngoài, Triệu Cửu và Tô Li một trước một sau đi dọc theo con đường.
Mấy học sinh ngoại trú đang đứng ở phố ăn vặt đối diện vốn còn đang hưng phấn nhìn Triệu Cửu. Đúng lúc ấy, Triệu Cửu đột nhiên quay đầu lại.
Thiếu niên cao lớn hơi cúi người, nhìn cô gái phía sau.
Mấy người:
“……”
Quả nhiên, trai đẹp đều có bạn gái rồi.
Tô Li ngẩng đầu, thấy Triệu Cửu đột nhiên dừng lại thì hỏi:
“Ông chủ?”
Ánh mắt Triệu Cửu rơi xuống sau lưng cô.
“Cặp sách của cô đâu?”
“À, hôm nay tôi vừa chuyển sang ở ký túc xá.” Tô Li đáp. “Giờ tôi về nhà lấy hành lý.”
Triệu Cửu khựng lại.
Hắn chợt nhớ đến dáng vẻ cô độc của cô trong suốt mười năm qua, định nói gì đó nhưng vừa nhìn thấy bộ đồng phục trên người cô, lời đến bên miệng lại bị nuốt xuống.
“Thôi, đi thôi.”
Triệu Cửu xoay người tiếp tục đi.
Tô Li lập tức đuổi theo.
Phía sau, tài xế thấy hai người chẳng có vẻ gì là muốn lên xe, đành lái xe chậm rãi theo sau.
Đúng lúc tan học, phụ huynh khắp nơi đều tới đón con, đường phố đông nghịt, xe cộ chen chúc đến mức gần như không nhúc nhích nổi.
Tốc độ của chiếc xe còn chẳng nhanh bằng hai người đi bộ.
Hai người cứ thế đi về phía trước. Khi học sinh trên đường ngày càng ít, Tô Li mới lên tiếng:
“Tôi nhớ hôm qua mình đang ngủ trong phòng nghỉ. Sau đó vừa mở mắt ra đã thấy mình ngồi trong phòng học.”
Triệu Cửu đáp:
“Tôi cũng gần như vậy. Sau khi cô ngủ, tôi nhắm mắt nghỉ một lúc.”
Hai người vừa xuống máy bay không lâu, hôm đó ai cũng mệt mỏi. Một người trước, một người sau đều ngủ thiếp đi, rồi cứ thế xuyên trở về.
“Anh đã gọi cho Tiểu Ngô chưa?”
Lúc ở phòng nghỉ, trợ lý hẳn vẫn còn ở đó.
“Không xuyên tới.”
Tô Li suy nghĩ rồi nói:
Triệu Cửu gật đầu:
“Ừ.”
Hắn xoay người nhìn về phía chiếc xe đang chậm rãi đi theo phía sau.
Tài xế lập tức dừng xe.
Tô Li bước tới, thuận tay mở cửa xe.
Tài xế vừa định xuống xe:
“……”
Cô gái nhỏ này đã cướp mất công việc của hắn đến hai lần rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)