Ngay cả bà cụ Lưu vốn đang hả hê cũng không vui nữa.
Bà ta đi tới nhổ một bãi vào Trương Liên Hương: "Đồ không biết xấu hổ! Có ông ba làm kế toán thì ghê gớm lắm à? Con gái tao còn là nhân viên hợp tác xã cung tiêu cơ!
Chửi người ta tuyệt tự, ba mày chẳng phải cũng không có con trai sao? Đồ bất hiếu! Sao lại còn chửi ba mình nữa!"
Tô Hòa: ... không ngờ bà già này cũng đáng yêu phết!
Tô Vĩnh Chấn tức tối vì Tô Hòa nói bậy nói bạ, nhưng ông ta biết giải thích cũng vô ích, đành cười lấy lòng với Tô Hòa: "Đại Nha, chuyện này đúng là thím út cháu sai. Cháu đánh cũng đánh rồi, chửi cũng chửi rồi. Nể mặt ông bà nội cháu, thả người đi đi!"
Tô Hòa liếc ông ta: "Bảo bà ta xin lỗi mẹ cháu và bà con trong thôn, cháu sẽ thả. Không thì cháu đưa bà ta lên công xã, nói bà ta xúi bẩy, gây chia rẽ làm mất đoàn kết giữa những người dân hai thôn!"
Trương Liên Hương nghĩ anh hùng không ăn thiệt trước mắt, lại bị cái "mũ to" Tô Hòa chụp xuống dọa sợ, đành miễn cưỡng xin lỗi.
Về tới nhà, Tô Hòa thấy ông cụ Tô trông như có tâm sự, liền hỏi: "Ông nội, ông đang lo gì ạ?"
Ông cụ Tô gõ gõ tẩu thuốc lên đế giày, rồi châm thuốc hút mấy hơi "bập bập", mới thở dài: "Mấy ngày nữa là cày bừa vụ xuân. Năm nào tới vụ này thôn mình cũng phải sang thôn Trương mượn trâu cày. Có chuyện hôm nay, e là Trương Chiêm Phát sẽ giở trò.
Nếu mượn không được trâu cày, dân trong thôn sẽ chọc xương sống nhà họ Tô mình."
Trương Chiêm Phát chính là ba của Trương Liên Hương, kế toán thôn Trương, trong thôn Trương khá có tiếng nói.
Tô Hòa thật sự không biết chuyện cày bừa phải mượn trâu này. Dù sao từ lúc thân thể này về nhà họ Tô, nguyên chủ ít khi nói chuyện với người nhà, càng không nói tới chuyện đồng áng.
"Ông nội, nhất định phải mượn ở thôn Trương sao? Không mượn ở đội khác được à?"
"Thôn Trương giàu nhất, có hơn chục con trâu cày trưởng thành. Mấy đội khác lo đủ cho mình đã may, không có trâu dư để mượn cho thôn mình.
Hầy... sớm biết thế này, lúc nãy không nên cho họ vào nhà, cũng chẳng xảy ra lắm chuyện."
Nói xong, ông cụ Tô lại "bập bập" hút thuốc, thỉnh thoảng còn bị sặc ho mấy tiếng.
Nói thật, mấy năm nay ông cụ Tô sống rất không dễ.
Mấy năm trước vì vợ chồng con cả Tô Vĩnh Quốc không sinh con trai, người trong thôn nói ra nói vào, ông thấy không ngẩng đầu lên nổi.
Đến khi con thứ hai Tô Vĩnh Thạch sinh được cháu trai, ông mới ngẩng cao đầu, nên ông và bà cụ Tô mới thiên vị Tô Vĩnh Thạch.
Kết quả chưa được mấy năm, con thứ ba Tô Vĩnh Chấn đi ở rể, lại dẫm nát mặt mũi ông xuống đất.
Khó khăn lắm vợ chồng lão nhị vào xưởng dệt làm công nhân tạm, giúp ông nở mày nở mặt một phen, giờ lại sắp vì chuyện trâu cày mà bị người ta chọc xương sống.
Bà cụ Tô lập tức có chút giận lây Triệu Thúy Nga, dù sao cũng vì Triệu Thúy Nga tát Trương Liên Hương một cái mới kéo theo những chuyện sau.
"Bình thường cạy mồm cũng không nói được một tiếng, hôm nay lại biết bày đặt ra oai!"
Triệu Thúy Nga cúi đầu lau nước mắt, ấm ức đầy bụng mà không dám nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
