Không biết sao hôm nay lại mò tới.
Tô Vĩnh Chấn và Trương Liên Hương vừa vào đã xin lỗi rối rít, đại khái nói ngày xưa bị mỡ heo che mắt, làm sai nói bậy, giờ đã biết sai.
Họ còn đẩy thằng con Trương Tiểu Hổ lên trước: "Mau gọi ông nội! Bà nội!"
Trương Tiểu Hổ không gọi, chỉ la um sùm: "Con muốn ăn thịt! Con muốn ăn thịt!"
Ông cụ Tô và bà cụ Tô dù chán ghét vợ chồng Tô lão tam, nhưng lại không nỡ nặng tay với Trương Tiểu Hổ.
Bà cụ Tô bế nó lên ghế, gắp thịt cho nó ăn.
Tô Tiểu Mãn trợn mắt. May mà vừa nãy cô bé đã ăn không ít, nếu không lại bị thằng sói mắt trắng này chiếm lợi!
Vợ chồng Tô Vĩnh Chấn liếc nhau, rồi Tô Vĩnh Chấn nói: "Ba, mẹ, nghe nói Đại Nha lên huyện xem mắt rồi hả? Lại còn là con trai phó xưởng trưởng xưởng dệt? Có mối này, sau này nhà họ Tô mình phát đạt rồi!"
Ông cụ Tô nghe vậy còn gì không hiểu, hai vợ chồng này nhất định nghe phong thanh chuyện ấy nên mới mò tới nịnh nọt!
Ông cụ Tô tức đến run: "Hôn sự hỏng rồi, mày chẳng vớ được lợi gì đâu, cút cho tao!"
Tô Vĩnh Chấn còn không tin: "Hỏng rồi? Con nghe mẹ vợ anh hai nói hôn sự thành mà?"
"Mày nghe không hiểu tiếng người à? Hỏng rồi là hỏng rồi! Cút! Cút ngay!"
Triệu Thúy Nga tát Trương Liên Hương một cái.
"Ngậm cái miệng thối của mày lại! Mày còn nói nữa tao xé nát mồm mày!"
Phụ nữ vốn yếu, nhưng làm mẹ thì cứng. Dù Triệu Thúy Nga tính mềm, nghe con gái bị sỉ nhục cũng lộ móng vuốt!
Bà cụ Tô cũng tức run lên, vớ gậy nhóm lửa định quất Trương Liên Hương.
Bà ta thiên vị thì thiên vị, nhưng cũng không cho phép người ngoài chà đạp thanh danh của Tô Hòa.
Trương Liên Hương "áo" một tiếng chạy vọt ra ngoài, Tô Vĩnh Chấn cũng bế Trương Tiểu Hổ chạy theo.
Ra tới ngoài cửa, Trương Liên Hương nhảy dựng chửi: "Tôi nói sai à? Tô Đại Nha bị người rừng ôm rồi, chính là đồ rách chẳng ai thèm!
Triệu Thúy Nga, đồ gà mái già không đẻ trứng, đáng đời tuyệt tự!
Mày dám đánh tao? Giỏi thì đứng đó chờ! Ba tao là kế toán thôn, chỉ cần ông ấy hô một tiếng, thiếu gì người ra mặt cho tao!
Hôm nay mà không đập nhà họ Tô chúng mày tan nát, tao không tên Trương Liên Hương!"
Ánh mắt Tô Hòa lạnh xuống. Cô giật gậy nhóm lửa từ tay bà cụ Tô, lao thẳng về phía Trương Liên Hương!
Trương Liên Hương thấy ánh mắt muốn ăn người của Tô Hòa thì sợ, quay đầu chạy.
Ai ngờ vừa hay giẫm lên một hòn đá, té sấp mặt như chó gặm bùn.
Tô Hòa quất cho một trận: "Bà đẻ được trứng à? Nào, đẻ cho tôi xem một quả!
Bà chửi tôi thì thôi, còn dám nói thôn Hoàng Khê bọn tôi nghèo rớt mồng tơi, năm nào cũng ăn lương cứu tế của thôn Trương bọn mày!
Không có kiểu sỉ nhục người ta như vậy. Bà tưởng thôn Hoàng Khê bọn tôi dễ bắt nạt chắc?
Mẹ tôi tát bà một cái, tôi thấy vẫn còn nhẹ. Loại đàn bà lắm mồm phá hoại đoàn kết hai thôn như bà đáng bị tống vào nhà lao!"
Dân làng xem náo nhiệt lập tức nổ tung! Thời này tinh thần tập thể vẫn cực mạnh!
Họ có ăn lương cứu tế thật, nhưng đó là ăn của nhà nước, liên quan gì tới thôn Trương?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)