Tô Hòa vào nhà thấy Tô Kim Bảo đang xoay quanh Tào Hồng Mai. Chắc cậu muốn mách tội mà lại không muốn thành chó con, nên cứ giằng co do dự.
Thấy Tô Hòa vào, cậu hừ một tiếng rồi chạy ra ngoài.
Tô Hòa vừa phụ Tào Hồng Mai làm bếp vừa nói chuyện: "Thím hai, hai nhà bên đông bên tây ở đây là ai vậy? Đều là công nhân xưởng dệt sao?"
Tào Hồng Mai bĩu môi: "Hai vợ chồng bên tây là người nhà máy cơ khí, mắt lúc nào cũng để trên đỉnh đầu, kiểu khinh khỉnh coi thường người khác.
Nghĩ cũng buồn cười, thần khí đến đâu thì chẳng vẫn giống chúng ta, cũng phải thuê nhà mà ở?
Còn ông già Cát bên đông thì tính tình cổ quái, cứ như ai nợ ông ta tiền không bằng!
Có khi Kim Bảo ồn ào hơi lớn, ông ta cứ gõ tường cồm cộp. Đúng là đáng đời cô độc, đến một người nói chuyện cũng không có..."
Tào Hồng Mai làm việc rất nhanh, chẳng mấy chốc đã nấu xong.
Cháo ngô loãng, cải thảo xào.
"Tiểu Hòa, vốn thím hai muốn nấu gì ngon cho cháu, nhưng tháng này tem phiếu thịt dùng hết rồi. Đợi lần sau cháu tới, thím nhất định hầm thịt cho cháu ăn."
Tô Hòa đương nhiên không tin, chỉ ậm ừ cho qua.
Ăn xong, Tô Kim Bảo liền làm ầm lên đòi đi hợp tác xã cung tiêu.
Tào Hồng Mai lấy tay chọc chọc trán cậu: "Đúng là mèo ham ăn, đi thôi!"
Tô Hòa biết vì sao Tào Hồng Mai nhất định chờ ăn cơm xong mới đi, vì hợp tác xã cung tiêu năm rưỡi là đóng cửa.
Giờ canh đúng lúc đi, bà ta sẽ có cớ mua ít đồ cho Tô Hòa.
Quả nhiên, khi họ tới, nhân viên bán hàng đã không kiên nhẫn: "Mua gì thì mua nhanh lên, mười phút nữa là không bán!"
Thực ra mới năm giờ, nhưng nhân viên hợp tác xã thời này "oai" lắm, chẳng ai dám cãi.
Tào Hồng Mai vừa mua một cân kẹo đường và hai gói bánh bông lan, người bán đã bắt đầu đuổi khách. Tào Hồng Mai làm ra vẻ tiếc nuối: "Tiểu Hòa, nhìn cái chuyện này... vốn thím hai còn định mua thêm cho cháu, giờ không mua kịp nữa."
Tô Hòa thấy buồn cười. E là "chú hai tốt" của cô ngắn hạn không muốn nhìn thấy cô nữa.
Sáng hôm sau, Tào Hồng Mai muốn đưa Tô Hòa ra bến xe, Tô Hòa từ chối.
Tào Hồng Mai mừng thầm, đưa cho Tô Hòa một cái túi lưới, bên trong có một gói bánh bông lan và nửa cân kẹo đường.
Do dự một chút, bà ta lại đưa thêm năm hào: "Tiểu Hòa, thím hai còn phải đi làm nên không đưa cháu được. Tiền này cháu giữ mua vé xe."
Tô Hòa tìm một chỗ vắng, mua một cái bao tải từ Sàn giao dịch, nhét đầy ắp bên trong.
Lúc lên xe, cô cố ý tỏ vẻ rất vất vả, kéo lê bao tải lên xe.
Trên xe vẫn không đông. Nữ soát vé cũng không phải người hôm qua.
Tô Hòa thấy vậy càng tốt, khỏi trò chuyện rồi lộ sơ hở.
Hơn một tiếng rưỡi sau, xe tới công xã Hòe Hoa.
Tô Hòa "vất vả" kéo bao tải xuống xe, rồi nhét cho một đứa nhỏ hai viên kẹo: "Cháu chạy tới nhà họ Tào báo một tiếng, bảo họ đẩy xe đạp tới đây giúp cô."
Đứa nhỏ co giò chạy mất.
Không lâu sau, mẹ vợ của Tô Vĩnh Thạch là Vương Phượng Dung đẩy xe đạp tới.
"Tiểu Hòa về rồi à? Xem mắt thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)