"Cháu về nhà tốt nhất đừng rêu rao chuyện này, ngay cả ông bà nội cháu cũng đừng nói."
Tô Hòa gật đầu: "Vâng, cháu nghe thím hai."
Tào Hồng Mai suýt nữa bật cười thành tiếng, con bé ngốc này đúng là quá dễ dỗ.
Một lát sau, một cậu bé chạy vào: "Mẹ ơi, ba con về chưa? Bà nội có cho con đồ ngon không?"
Đó chính là con trai bảo bối của Tô Vĩnh Thạch và Tào Hồng Mai, Tô Kim Bảo. Cậu bé nhỏ hơn Tô Tiểu Mãn một tuổi, năm nay mới tám tuổi.
Tào Hồng Mai làm bộ tát cậu một cái: "La lối cái gì! Không thấy chị Tiểu Hòa của con à? Mau chào đi!"
Tô Kim Bảo liếc ngang Tô Hòa một cái, không tình nguyện gọi một tiếng chị.
Tô Kim Bảo được nuông chiều lớn lên, nhất là bà cụ Tô. Cho dù Tô Kim Bảo tát bà cụ một cái, bà cụ cũng phải khen cháu đích tôn đánh hay, có lực!
Vì thế ở nhà họ Tô, Tô Kim Bảo luôn đi ngang, căn bản không coi Tô Hòa người chị họ này ra gì.
Bà nội đã nói rồi: cháu gái đều là đồ lỗ vốn, chỉ có cậu mới là bảo bối của nhà họ Tô.
Tô Kim Bảo vào bếp lục lọi một hồi, bĩu môi: "Mẹ, ba bảo về sẽ mang đồ ngon cho con, sao chẳng có gì hết?"
Tào Hồng Mai dỗ dành: "Đợi ăn cơm xong, mẹ dẫn con với chị Tiểu Hòa ra hợp tác xã cung tiêu. Lúc đó mẹ mua đồ ngon cho con."
Tô Kim Bảo nghe vậy liền nhảy cẫng lên, rồi nói với Tô Hòa: "Chị chơi đánh trận với em đi. Không thì lúc em về quê, em mách bà nội, để bà nội đánh chị!"
Tô Hòa cười dịu dàng: "Được thôi."
Vậy là Tào Hồng Mai nấu cơm, còn Tô Hòa dẫn Tô Kim Bảo ra sân chơi.
Cái gọi là "đánh trận" chính là mỗi người cầm một cây gậy, vừa gõ vào nhau vừa "hô hô ha ha".
Tô Hòa cầm gậy chỉ tay: "Kim Bảo, em nhìn kìa, cái đó là gì?"
Tô Kim Bảo vừa quay đầu nhìn, mông đã bị Tô Hòa quất một gậy.
Nhất thời cậu bé còn chưa kịp khóc.
Bởi vì cậu không ngờ Tô Hòa lại dám đánh mình.
"Kim Bảo, cái này gọi là "binh bất yếm trá". Đánh trận thật sự đều như vậy. Em học được thì sẽ rất oách trước mặt bạn bè."
Tô Kim Bảo lập tức quên đau: "Thật ạ?"
"Đương nhiên là thật. Lúc đó em sẽ oai như đại tướng quân!"
Tô Kim Bảo hăng lên: "Vậy chị dạy em nhanh lên!"
Tô Hòa cười còn dịu hơn: "Được thôi. Nhưng đại tướng quân không được khóc nhè, càng không được mách. Em làm được không?"
Tô Kim Bảo ưỡn ngực nhỏ: "Đương nhiên làm được. Em mà không làm được thì em là chó con."
Thế là... cảnh tượng sau đó thành thế này: "Kim Bảo, trên trời có con chim!"
"Kim Bảo, dây giày em tuột rồi!"
"Kim Bảo, em chảy nước mũi kìa!"
...
Tội nghiệp Kim Bảo bị Tô Hòa quất hơn mười gậy. Vì không muốn thành chó con, cậu bé chỉ có thể nhịn đau, nước mắt cứ xoay tròn trong hốc mắt.
Cuối cùng, cậu ném gậy một cái rồi chạy thẳng vào nhà.
Hu hu, cậu không chơi với chị họ nữa!
Tô Hòa cười cong cả mắt. Nhóc con hư còn muốn lật trời? Nếm mùi bị "đánh" bằng trí tuệ rồi chứ gì!
Đợi Tô Hòa vào nhà, Cố Trì Yến đứng trước cửa sổ nhà bên mới thu hồi ánh mắt.
Ông già Cát bước vào, sững người.
Thằng nhóc này ngày thường mặt mày nghiêm túc, hiếm khi thấy nó cười... đến mức "lạ" như vậy.
"Thuốc sắc xong rồi, cút đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

