Triệu Phương phá đám cuộc xem mắt, không phải vì lo cho cô, mà là để giới thiệu em trai mình. Đứa em đó thì khỏi phải nói... gần ba mươi tuổi vẫn lông bông ngoài xã hội, chưa có công việc tử tế, chẳng khá hơn mấy so với lời đồn về Dương Khánh.
Còn Dương Khánh, dù ngoại hình sáng sủa, tốt nghiệp đại học, công việc ổn định, nhưng ngoài tin đồn “không được”, còn bị tiếng là lười nhác, vô lễ với người lớn.
Mấy chuyện đó thật hay giả, cô cũng chẳng biết rõ.
Thôi thì cứ gặp mặt trước rồi tính.
Biết đâu nhìn thấy người thật, chỉ riêng khuôn mặt thôi đã không đạt chuẩn thẩm mỹ của cô, vậy là loại ngay khỏi danh sách.
Dù sao, lời của bà mối cũng chỉ nên tin đến dấu chấm câu là cùng.
Người kia hẹn cô vào giờ trưa.
Giữa tháng Bảy, nắng như thiêu đốt, không khí oi nồng như muốn nấu chín người ta ngoài đường.
Mạnh Nhược che ô, đi bộ đến điểm hẹn, là một quán phở nhỏ gần trung tâm.
Cô đến sớm vài phút, tìm một bàn gần cửa sổ rồi ngồi xuống, vừa nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện vừa đợi người.
Quạt trần trên đầu kêu vù vù, nhưng vẫn không làm dịu được cái nóng hầm hập của mùa hè.
“Dương Khánh.” Cô lặp lại cái tên ấy trong đầu. Một cái tên chưa từng xuất hiện trong nguyên tác, nghĩa là nhân vật này vốn dĩ chẳng đáng chú ý.
Một người không quan trọng, liệu có thể... đẹp trai không? Hay là chị Vương lại nói quá lên như thường lệ?
Khi cô còn đang ngẫm nghĩ thì một giọng nói trầm ấm vang lên phía trên đầu.
“Xin hỏi, em là Mạnh Nhược phải không?”
Cô ngẩng đầu.
Trước mắt là một người đàn ông cao lớn, tuấn tú đến mức khiến người ta phải nín thở.
Ngũ quan rõ nét, dáng người cao ráo, vai rộng, chân dài, phong thái điềm tĩnh.
Đôi mắt đen nhánh, trông vừa sâu lắng vừa sắc lạnh, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấu người đối diện.
Phải nói thật, chỉ riêng ngoại hình này thôi, dù có “không được” thật thì cô cũng chấp nhận.
Sống với một người có gương mặt như vậy, dù ngày nào cũng chẳng nói mấy câu, tâm trạng chắc cũng vẫn thấy dễ chịu hơn nhiều.
Chưa gì cô đã thấy có cảm tình.
Cô ngắm người đàn ông trước mặt vài giây, sau đó chậm rãi gật đầu:
“Vâng, là tôi.”
Người đàn ông nhẹ nhàng ngồi xuống, lịch sự tự giới thiệu:
“Tôi là Dương Khánh, người mà chị Vương Thúy Phượng giới thiệu.”
Mạnh Nhược lại ngoan ngoãn gật đầu.
"Em muốn ăn bún nước hay bún trộn?" Anh hỏi.
Dương Khánh chọn địa điểm hẹn là một quán bún anh hay ăn. Người ta vẫn thường nói "Nam bún, Bắc mì", mà thành phố Phong Châu nằm ở khu vực phía Đông Nam của đất nước, người địa phương nơi này đều thích ăn bún cay.
Buổi sáng ăn bún nước, trưa tối ăn bún trộn, một ngày ba bữa toàn bún cũng là chuyện thường thấy.
"Bún nước đi ạ." Cô đáp.
"Hai bát bún bò nước." Dương Khánh gọi món.
Mạnh Nhược gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
"Trước khi đến đây, chắc chị Vương đã nói qua tình hình của tôi với em rồi. Nhưng tôi vẫn muốn tự giới thiệu lại, tôi là Dương Khánh, năm nay 27 tuổi, là kỹ sư nghiên cứu phát triển tại nhà máy điện khí."
Anh nói thẳng vào vấn đề, giọng điệu không lộ ra cảm xúc gì.
Mạnh Nhược gật đầu, cũng giới thiệu sơ qua tình hình của bản thân.
Giới thiệu xong, cô trực tiếp hỏi: "Tôi có thể hỏi anh vài câu không?"
Cô không muốn lãng phí thời gian, đi thẳng vào trọng tâm.
Dương Khánh hơi sững sờ, dường như không ngờ cô trông dịu dàng ngoan ngoãn mà lại thẳng thắn đến vậy.
Cô gái trước mặt anh có làn da trắng nõn, gương mặt tinh tế, vòng eo nhỏ nhắn ôm sát trong chiếc váy hoa, vừa nhìn đã thấy mong manh yếu đuối.
Đôi mắt trong veo, khi nói chuyện lại vô thức chớp chớp, giống như những ngôi sao lấp lánh trong đêm.
Nói cách khác, vừa nhìn đã biết cô là một cô gái được nuông chiều mà lớn. Chị Vương từng nói, gia đình cô cũng không tệ, cha cô điều hành một nhà hàng có quy mô không nhỏ.
Anh không hiểu, một cô gái như cô, tại sao lại đồng ý đi xem mắt với anh?
Danh tiếng của anh không tốt, với buổi xem mắt hôm nay, thực chất anh cũng không mong đợi gì.
Anh đến chỉ vì không muốn phụ lòng tốt của chị Vương.
"Em hỏi đi." Anh nói.
Mạnh Nhược: "Anh đang ở nhà của bác anh phải không?"
Dương Khánh khựng lại một chút, sau đó gật đầu.
Cô tiếp tục hỏi: "Nếu kết hôn, anh sẽ chuyển ra ngoài chứ?"
"Đương nhiên rồi." Anh đáp.
Mạnh Nhược gật gù, cảm thấy thiện cảm đối với anh lại tăng thêm một chút.
Cô hắng giọng một cái, nói: "Hai câu tiếp theo có lẽ hơi trực tiếp, anh đừng để bụng nhé."
Dương Khánh gật đầu.
Mạnh Nhược: "Anh có lười biếng ham ăn không?"
Dương Khánh: "..."
"Không." Anh khó khăn phun ra một chữ.
Mạnh Nhược mím môi, rồi lại hỏi: "Anh có bất kính với bề trên không?"
Được rồi, chính cô cũng cảm thấy câu hỏi này hơi ngớ ngẩn, ai mà ngu đến mức tự nhận mình là kẻ lười biếng, vô lễ chứ?
Dương Khánh lại khựng lại, sau đó điều chỉnh cảm xúc, bình thản nói: "Em đã nghe được chuyện gì rồi phải không? Ví dụ như mấy lời đồn về tôi?"
Mạnh Nhược thành thật gật đầu.
"Nếu tôi nói tất cả những điều đó chỉ là tin đồn, em có tin không?" Anh hỏi.
Tin đồn?
Chuyện này cũng không phải không thể.
Dù ở thời đại nào, tin đồn thất thiệt cũng có.
"Anh nói là tin đồn, vậy tôi tin anh." Cô nói.
Dương Khánh dường như bị sự dứt khoát của cô làm cho sững sờ.
Từ khi những lời đồn đại do bác gái anh bịa đặt lan ra, cô là người đầu tiên không hề truy hỏi gì mà trực tiếp tin anh.
Không, nói đúng hơn thì chị Vương cũng tin anh. Nhưng chị Vương là sau khi được anh giúp đỡ nhiều lần mới dần dần tin tưởng, chứ lúc đầu chị ấy cũng từng nghi ngờ anh.
Dương Khánh nghiêm túc nói: "Là tin đồn thật."
Mạnh Nhược: "Vậy tôi tin anh."
Chính cô cũng không rõ vì sao mình lại dễ dàng tin tưởng anh như vậy.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
