Tên khốn nạn đó không phải dạng vừa. Trong nguyên tác, để thoát khỏi anh ta, nhân vật Mạnh Nhược đã phải trả giá không hề nhỏ. Nếu không có sự chen ngang của cô, người phải chịu tổn thương chính là nữ chính.
Nói cách khác, vai phụ này đã “đỡ đạn” thay cho nữ chính.
Cô không biết mức độ ảnh hưởng của cốt truyện đối với mình đến đâu, không rõ khi Trịnh Uyển xuất hiện, cô có bị cuốn vào vòng xoáy ghen tuông hay không. Cũng không rõ khi tên khốn đó xuất hiện, cô có bất giác bước vào vai “vật hy sinh” như kịch bản định sẵn không.
Vậy nên, an toàn nhất là rời khỏi nhà họ Mạnh trước khi nữ chính quay về.
Cô không muốn “đỡ đạn” thay ai, cũng không muốn tranh giành bất kỳ ai, nhất là một tên đàn ông không ra gì.
Có nhiều cách để rời khỏi nhà này. Ban đầu, sau khi xuyên qua, cô không định dùng chuyện cưới xin để thoát thân... cô hoàn toàn có thể dọn ra ngoài sống riêng.
Nhưng có một điều khiến cô đổi ý... đối tượng hẹn hò mà chị Vương giới thiệu có vẻ rất thú vị.
Không cha không mẹ, hiện đang sống tạm ở nhà bác, tốt nghiệp đại học, đẹp trai, công việc ổn định. Chỉ có một điểm đáng ngại... hơi lớn tuổi, đã 27, hơn cô năm tuổi.
Thật ra cô cũng không định đi gặp làm gì, nhưng nguyên chủ trước đó đã nhận lời, giờ hủy vào phút chót thì hơi khó xử.
Huống chi, người này đẹp trai, công việc tốt, lại không có cha mẹ... chỉ riêng điểm “không có bố mẹ chồng” thôi cũng đủ khiến cô thấy đáng để thử.
Hai mươi bảy tuổi, tức là gần ba mươi, học hành đàng hoàng, công việc tốt, ngoại hình sáng sủa... vậy mà vẫn chưa lập gia đình?
Chẳng lẽ có vấn đề gì?
Cô đang ngẫm nghĩ thì chị Triệu - một đồng nghiệp khác trong phòng lén lút tiến lại gần, dáng vẻ như sắp tiết lộ điều gì đó quan trọng.
Mạnh Nhược lập tức liếc sang chỗ ngồi của chị Vương - người đã rời văn phòng từ lúc tan ca.
Chị Triệu thì thầm:
“Tiểu Mạnh, cẩn thận đấy, đối tượng mà chị Vương giới thiệu, đừng để bị lừa.”
Nghe vậy, Mạnh Nhược cau mày, cảm thấy lời này có ẩn tình.
Chuyện tám nhảm ai mà chẳng thích nghe.
Cô lập tức quay sang nhìn Triệu Phương với vẻ tò mò, chờ đợi câu chuyện phía sau.
“Em mới từ ngoài tỉnh về nên chưa rõ nhiều chuyện, chứ chị thì biết rõ.” Triệu Phương hạ giọng, ra vẻ nghiêm trọng: “Cái người tên Dương Khánh mà chị Vương giới thiệu ấy, không ổn đâu.”
Vừa nói, chị vừa lắc đầu đầy ẩn ý.
Mạnh Nhược vẫn đang chờ Triệu Phương nói tiếp xem Dương Khánh “không được” ở chỗ nào, nhưng sau khi lắc đầu ra vẻ bí hiểm, chị Triệu lại im bặt.
Chờ một lúc không thấy nói gì thêm, cô đành hỏi thử:
“Không được... là sao?”
“Ơ kìa, em không hiểu à?” Triệu Phương vung tay, làm bộ ngán ngẩm.
Thấy Mạnh Nhược vẫn tròn mắt ngơ ngác, chị ấy mới hạ thấp giọng, nhấn mạnh từng chữ:
“Không được... cái đó... không được!”
Nói xong còn ghé sát hỏi thêm:
“Hiểu chưa?”
Mạnh Nhược chợt hiểu ra, khẽ gật đầu.
Hóa ra là “không được” theo nghĩa đó. Cô cũng đoán vậy từ trước, xem ra đúng là linh cảm chẳng sai.
Nhưng... được hay không thì cô cũng chẳng quan tâm lắm. Không được thì càng yên ổn, ít chuyện phiền phức hơn.
Còn hơn những người suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó, nếu phải chọn giữa “được” và “không được”, cô thà chọn “không được”.
Thấy Mạnh Nhược hiểu ý, Triệu Phương tranh thủ nói tiếp:
“Chị thấy em đừng nghe chị Vương làm gì, chị cũng có người phù hợp đây này. Em trai chị, tuổi gần bằng em, tính tình tốt, người cũng không đến nỗi nào...”
Chị ấy còn chưa nói hết thì từ cửa vang lên tiếng mắng the thé:
“Triệu Phương, hóa ra chị rình sẵn tôi đi vắng để ra tay à?”
Vương Thúy Phượng không biết quay lại từ lúc nào, đang chống nạnh đứng ngoài cửa.
“Cướp người của tôi hả?” Chị Vương chỉ thẳng vào mặt Triệu Phương, giọng sắc như dao: “Chị lợi dụng Tiểu Mạnh mới từ ngoài tỉnh về, cái gì cũng không biết. Em trai chị học chưa hết lớp tám, người thì xấu, vậy mà cũng dám giới thiệu cho Tiểu Mạnh!”
Triệu Phương nghe vậy, giận tím mặt, lập tức xắn tay áo, mắt trợn lên như muốn đánh nhau:
“Chị nói gì? Em trai tôi làm sao? Dù sao cũng còn hơn cái Dương Khánh mà chị lôi ra!”
“Dương Khánh đó không những ‘không được’, mà còn lười, vô lễ với người lớn!”
Vương Thúy Phượng cười khẩy:
“Chị đừng có dựng chuyện!”
Triệu Phương cũng không vừa:
“Dựng gì mà dựng? Nhà bác Dương Khánh ở ngay dưới nhà tôi, tình hình thế nào tôi còn lạ gì!”
Vương Thúy Phượng phản pháo:
“Tôi thì ở ngay đối diện nhà họ, ai chẳng biết đám lời ra tiếng vào về Dương Khánh đều là từ bà bác họ nhà đó bịa ra!”
...
Vương Thúy Phượng và Triệu Phương vốn là kẻ thù không đội trời chung, ba ngày hai trận cãi vã là chuyện thường như cơm bữa. Lúc mới đến, Mạnh Nhược còn đứng ra can, nhưng dần dần cũng rút kinh nghiệm... bọn họ chỉ đấu võ mồm chứ không đánh nhau thật, thôi thì mặc kệ.
Lúc này cô ngồi yên nghe hai người cãi vã qua lại, nhưng trong đầu lại đang xâu chuỗi những gì vừa nghe được, cũng dần dần hiểu ra vài điều.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
