Cuộc sống chắt bóp từng đồng, quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi có miếng thịt dằn bụng.
Tô Tán im lặng lắng nghe, miệng thấy đắng ngắt, lòng cũng dần chìm xuống đáy.
"Thật sự... làm phiền hai người rồi." Cô nhẹ nhàng đặt bát xuống, giọng nhỏ như tiếng thì thào.
Nỗi hổ thẹn cùng sự hoang mang đè nặng trong lòng, khó nuốt hơn cả chiếc bánh bột đen thô ráp khi nãy.
Sau bữa ăn, Tô Tán ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp trước cửa nhà đá, cả người như bị rút sạch xương sống, xụi lơ một đống ở đó, chẳng rặn ra nổi chút sức lực nào.
Thạch thúc lầm lũi mài con dao phát củi, Thạch thẩm dọn dẹp bát đũa, chỉ có cậu bé Thạch Đầu là cầm nửa tờ giấy gói kẹo Tô Tán vừa đưa, tung tăng chạy quanh chân cô.
"Không có điện thoại... mình phát điên mất! Đúng là cạn lời!"
Cô gần như nghẹt thở.
So với sự sợ hãi cuộc sống thời cổ đại, việc hoàn toàn mất liên lạc với thế giới hiện đại mới là hình phạt tàn nhẫn nhất đối với cô.
Cô phải trở về.
Cho dù có phải quay về đối mặt với tiệm may bám đầy bụi bặm, chiếc ghế sofa cũ kêu cọt kẹt hay áp lực thất nghiệp đè nặng, lúc này cô cũng chấp nhận gấp trăm lần!
Quyết định xong, Tô Tán đứng phắt dậy, phủi sạch bụi đất trên quần.
"Cái đó... Thạch thẩm, Thạch thúc, cháu phải về rồi." Tô Tán cố gắng giữ giọng kiên định, nhưng âm cuối vẫn hơi run rẩy.
Thạch thẩm lau tay bước từ trong nhà ra, nghe vậy liền ngẩn người: "Bây giờ sao? Trời sắp tối rồi! Hay là sáng mai cháu hãy đi."
"Không cần đâu ạ!" Tô Tán xua tay: "Cháu đang vội lắm, không đi ngay thì... người nhà cháu sẽ lo sốt vó mất!" Lời nói dối tuôn ra vô cùng trôi chảy!
Thạch thúc cũng dừng tay, trầm giọng lên tiếng: "Cô nương, đường này... không dễ đi đâu."
"Cháu biết mà, cháu biết đường!" Tô Tán cứng miệng đáp.
Thạch thẩm thở dài, thấy không khuyên được cô đành dặn dò: "Vậy cháu cứ đi dọc con đường mòn sau nhà thẳng ta xuống dưới, chính là hướng lúc cháu tới..."
"Vâng ạ, làm phiền hai người rồi." Tô Tán hít một hơi khí lạnh, cố mặt dày gật đầu: "Cảm ơn Thạch thúc, Thạch thẩm! Cháu biết rồi!"
Cô lại ngồi xổm xuống, xoa đầu Thạch Đầu, trong lòng hơi lưu luyến cậu bé hiểu chuyện này: "Thạch Đầu, tỷ đi đây, lần sau gặp lại đệ nhé."
Thạch Đầu cắn môi, đôi mắt tròn xoe ngập tràn lưu luyến, bàn tay nhỏ nắm chặt tờ giấy gói kẹo, cất giọng ngây thơ hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ có quay lại nữa không?"
Câu hỏi làm Tô Tán mủi lòng, cô cố nén sống mũi cay xè, gượng cười thật tươi: "Lần sau tỷ sẽ mang thật nhiều kẹo đến thăm đệ! Tạm biệt nhé!"
Thạch Đầu nửa hiểu nửa không, vẫy vẫy bàn tay nhỏ: "Tạm biệt tỷ tỷ xinh đẹp."
Tô Tán quay người bước lên con đường mòn, mới đi chưa đầy trăm mét cô đã bắt đầu hối hận.
Đây mà là đường sao? Nhìn đâu cũng toàn đá vụn với cành khô, bước đi chao đảo không vững, trẹo chân còn là nhẹ, sơ sẩy một chút là gãy chân như chơi.
"Phù... phù..." Mới đi chưa tới mười phút, Tô Tán đã phải vịn thân cây thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên má.
"Trời ơi... đúng là sinh viên thể lực yếu, không chịu nổi hành hạ mà!" Cô điên cuồng than khổ trong lòng: "Biết thế lúc nãy cứ mặt dày ăn chực một bữa rồi hãy đi, giờ đến sức chạy cũng không có. Thế này đúng là muốn lấy mạng mình mà!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
