Một nữ nhân mặc áo vạt chéo bằng vải thô, búi tóc bằng trâm gỗ, một nam nhân trung niên da dẻ đen nhẻm, vóc dáng gầy gò nhưng rắn rỏi cùng một cậu bé chừng bốn năm tuổi gầy trơ cả xương, đang mở to đôi mắt đen láy tròn xoe, vừa tò mò vừa rụt rè nhìn cô.
Tô Tán vô cùng hoảng loạn. Cô định chống người ngồi dậy nhưng toàn thân lại đau nhức dữ dội, trán và cánh tay càng rát bỏng.
Nhìn xuống, vài vết trầy xước trên người cô đều đã được đắp thảo dược giã nát màu xanh lục, dính chặt trên da.
"Nơi... nơi này là đâu vậy ạ?" Cô cất tiếng hỏi, giọng khản đặc vì khô cổ.
"Thôn Thạch Tê." Nữ nhân kia lên tiếng, mang chất giọng địa phương rất nặng, nhưng cô vẫn miễn cưỡng hiểu: "Cô nương, sao cháu lại lăn từ trên núi xuống thế? May mà nhà ta vào rừng xem bẫy mới nhìn thấy cháu."
Thôn Thạch Tê? Cô chưa từng nghe cái tên này bao giờ.
Tim Tô Tán đập dồn dập, một suy nghĩ hoang đường mà đáng sợ đột ngột xé tan tâm trí cô.
Chẳng lẽ cô đã... xuyên không rồi sao?
Ba chữ ấy như sấm nổ ngang tai khiến đầu óc Tô Tán ong ong, chút hy vọng mong manh cuối cùng trong cô hoàn toàn sụp đổ.
Xuyên không? Chuyện hoang đường ly kỳ đến thế mà lại thật sự rơi trúng đầu cô?
Là vì chiếc nhẫn xấu xí kia sao? Hay là vì giọt nước mắt rơi xuống mặt nhẫn?
Nỗi hoảng sợ, hoang mang và luống cuống tức thì nhấn chìm cô.
Đúng lúc này, bụng cô lại réo lên một tiếng "ột ột" thật to vô cùng không đúng lúc, vang rõ mồn một trong căn nhà đất tĩnh lặng khiến cô xấu hổ chỉ muốn độn thổ.
Nữ nhân kia ngẩn người một lúc rồi quay sang lấy từ trên bếp lò một chiếc bánh bột hấp hình chóp đen thùi lùi, thô ráp, lại bưng thêm một bát nước màu mật ong vàng nhạt thoang thoảng hương hoa.
"Ăn chút gì trước đi, nước mật ong tốt cho cơ thể lắm."
Tô Tán nhận lấy chiếc bánh bột hấp hình chóp, cảm nhận rõ sự cứng đờ và lạnh lẽo của nó.
Nhìn lại hai vợ chồng họ, chiếc bát sứt mẻ trên tay mỗi người chỉ đựng bát cháo loãng nhìn thấu tận đáy, dăm cọng rau dại không rõ tên nổi lềnh bềnh, mãi mới thấy dăm ba hạt gạo chìm dưới đáy.
Còn cậu bé kia thì đang mút ngón tay, mắt lom lom nhìn chằm chằm chiếc bánh bột đen trên tay cô, nước dãi chực trào ra ngoài.
Một nơi nào đó trong lòng như bị bóp nghẹt. Tô Tán bẻ một phần lớn chiếc bánh bột hấp hình chóp, đưa cho cậu bé: "Cho đệ này, ăn cùng tỷ đi."
Đôi mắt cậu bé chợt sáng lên, ngẩng đầu nhìn nương nó.
Nữ nhân kia mấp máy môi như muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu.
Cậu bé lúc này mới cẩn thận nhận lấy, dè dặt gặm từng miếng nhỏ.
Tô Tán vừa uống bát nước mật ong ấm ngọt vừa cố nuốt chiếc bánh bột hấp hình chóp thô ráp rát cả cổ họng, vừa ăn vừa hỏi thêm thông tin từ hai vợ chồng.
Nơi này quả thật là triều Đại Ninh, một triều đại chưa từng xuất hiện trong sách giáo khoa lịch sử của cô.
Thôn Thạch Tê nằm sâu dướichân núi, vừa hẻo lánh lại vừa nghèo nàn.
Gia đình cưu mang cô họ Thạch, trong nhà chỉ có hai mẫu ruộng cằn cỗi, thu hoạch may ra mới đủ ăn qua ngày.
Nam nhân ngày thường ngoài làm ruộng còn vào núi tìm mật ong rừng, đặt bẫy săn vài con thú nhỏ mang ra thị trấn cách đó mấy dặm đổi lấy muối, vải vóc cùng vài món đồ dùng thiết yếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
