Cô chưa kịp nghĩ ra cách giải quyết tốt thì thấy Lương Mỹ Phượng từ nhà chính đi ra.
Nhà họ Giang có hai căn phòng trong khu tập thể này, nói ra cũng không tệ. Đàm Lập Cường là đứa con trai duy nhất trong nhà nên chiếm một căn phòng nhỏ, vợ chồng Đàm Gia Thiện lại chia căn phòng lớn hơn thành hai phòng, hai vợ chồng ở phòng trong, phòng ngoài làm phòng khách ăn cơm.
Vì vậy Đàm Tố Ninh không có chỗ ở, cuối cùng dựng cái lán này ở vị trí cửa nhà chính.
"Mưa này mãi chưa tạnh." Lương Mỹ Phượng ngẩng đầu nhìn trời, đang định vào lán thì bà Trần hàng xóm gọi: "Mỹ Phượng, nghe nói Kỷ Thịnh ở khu tập thể bên cạnh sắp về thăm nhà, có đúng không?"
Lương Mỹ Phượng không biết tin này nhưng nghe đến tên Kỷ Thịnh thì tự nhiên thấy ghét, giọng điệu của bà Trần đầy vẻ hả hê, khiến bà ta không khỏi cau mày: "Cậu ta về hay không thì sao tôi biết được, nếu bà muốn biết thì đến nhà cậu ta mà hỏi.”
Nói xong, Lương Mỹ Phượng trợn mắt, quay người vào lán.
Kỷ Thịnh, Kỷ Thịnh, sao cậu ta lại về thăm nhà, đợi lát nữa con trai về phải dặn dò cẩn thận, bây giờ cưới Giang Nguyệt về mới là chuyện chính, đừng vì chuyện này mà gây ra rắc rối.
Đàm Tố Ninh cũng nghe thấy tiếng nói chuyện nhưng, Kỷ Thịnh này là ai?
Đàm Tố Ninh cẩn thận lục lại ký ức của nguyên chủ, phát hiện những ký ức về Kỷ Thịnh ít đến đáng thương. Ký ức duy nhất là anh trai cô Đàm Lập Cường và Kỷ Thịnh hồi nhỏ từng đánh nhau, quan hệ rất tệ, nói là kẻ thù không đội trời chung cũng không quá.
Ba tờ tiền đoàn kết lớn trong thời buổi này không phải là ít, Đàm Tố Ninh cũng không chê ít, đưa cho cô là cô cầm, chỉ là lại nhìn Lương Mỹ Phượng một cái: "Mẹ, còn phiếu..."
Đàm Tố Ninh là người yêu thích tiểu thuyết niên đại, biết rõ tầm quan trọng của phiếu trong thời buổi này, nếu không có phiếu, có tiền cũng không mua được đồ, trừ khi đi chợ đen nhưng Đàm Tố Ninh là người biết quý trọng bản thân, biết đi chợ đen nguy hiểm, cô mới không đi.
Lương Mỹ Phượng nhíu chặt mày, lại móc từ trong túi ra phiếu đưa cho cô: "Thật là quỷ đòi nợ, ngày trước nếu không phải chúng ta..."
Bà ta nói chưa hết lời, đột nhiên dừng lại, chuyện này không thể nói. Lương Mỹ Phượng chuyển giọng: "Con tự đi mua một lọ Hữu Nghị bôi bôi, mấy ngày nay ở nhà dưỡng sức. Tiền còn lại con tự đi mua vải may ga giường. Nhà mình điều kiện như vậy cũng không cho được nhiều đồ."
Đàm Tố Ninh hiểu ra, đây là không định cho của hồi môn.
Người biết thì bảo là gả con gái đổi thân, người không biết còn tưởng nhà họ Đàm bán con gái.
Nhớ lại cuộc đời của nguyên chủ trong sách, cũng chẳng khác gì bị bán.
Nguyên chủ sau khi gả đi ở nhà họ Giang không được coi trọng, không phải không về nhà cầu cứu nhưng lúc đó Lương Mỹ Phượng một lòng chỉ nghĩ đến việc hầu hạ con dâu cho tốt, mong con dâu sinh được cháu trai, đối với sự cầu cứu của Đàm Tố Ninh cũng rất không kiên nhẫn, chỉ nói Đàm Tố Ninh vô dụng, ngược lại không ít lần yêu cầu Đàm Tố Ninh lấy tiền về phụ giúp nhà mẹ đẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

