Đàm Tố Ninh ngắt lời bà ta, mỉm cười nói: "Mẹ, tiền sính lễ và vải mà nhà họ Giang cho mẹ có thể giữ lại nhưng con sắp lấy chồng rồi, không có vài bộ quần áo mới thì sao được, còn bàn tay này, khuôn mặt này của con, trước khi xuất giá có phải nên dưỡng không, nếu không để nhà họ Giang nhìn thấy còn tưởng rằng mẹ ngược đãi con gái chứ."
Đôi bàn tay của nguyên chủ có nhiều vết chai, cũng thô ráp, nhìn là biết bình thường làm nhiều việc nặng. Mặc dù khuôn mặt mộc không được mịn màng nhưng cô gái mười bảy mười tám tuổi thì trông thế nào cũng đẹp.
Nhưng cô đã nói như vậy, Lương Mỹ Phượng liền cẩn thận đánh giá Đàm Tố Ninh một lượt, cũng vì trời mưa nên trong nhà tối không nhìn rõ, Lương Mỹ Phượng lại thấy lời cô nói có lý, dù sao cũng đã lấy của nhà họ Giang ba trăm đồng, nhà họ Giang muốn có không phải là khuôn mặt này của Đàm Tố Ninh sao: "Mẹ có dầu gấc..."
"Mẹ, đó là đồ mẹ dùng, con sao có thể giành với mẹ được." Đàm Tố Ninh nắm lấy tay Lương Mỹ Phượng, vẻ mặt hiếu thuận: "Mẹ, mẹ cho con ít tiền để bỏ vào rương, cũng để con sắm sửa một ít đồ, dù sao cũng phải để con đàng hoàng một chút, mặc dù là đổi hôn nhưng cũng đừng để nhà họ Giang coi thường chúng ta. Nếu không để mẹ của Giang Chí Phong cho rằng nhà chúng ta chỉ biết chiếm tiện nghi, đến cả đồ cũng không chuẩn bị cho con mà gả đi thì phải đề phòng con thế nào? Con biết là dù con có lấy chồng thì anh trai vẫn là chỗ dựa của con nhưng chúng ta phải nghĩ xa hơn chứ?"
Lương Mỹ Phượng hơi cau mày, tiền đã đến tay bà ta thì thực sự không muốn lấy ra, nhất là đưa tiền cho Đàm Tố Ninh, bà không muốn một trăm lần.
Nhưng không thể không thừa nhận lời Đàm Tố Ninh nói cũng có lý.
Nhưng con nhóc chết tiệt này cũng thật biết đòi, quần áo và kem dưỡng da đều phải tốn rất nhiều tiền, cô cũng có thể mở miệng. Nhưng bà ta lại không dám không đồng ý, sợ Đàm Tố Ninh không dễ dàng đồng ý lại đổi ý.
Ở góc phòng vì trời mưa ẩm ướt nên nước thấm từ dưới đất lên, sờ chăn trên giường gỗ, ẩm ướt, có thể tưởng tượng được cảm giác nằm xuống sẽ như thế nào.
Đàm Tố Ninh đồng ý lấy Giang Chí Phong, chỉ cần cô không điên thì không thể nào.
Nhưng cô cũng phải nghĩ cách giải quyết vấn đề trước mắt, muốn trốn khỏi nhà họ Đàm thì nhất định phải có tiền có phiếu. Còn việc đi nơi khác thì tạm thời đừng nghĩ đến, đi đâu cũng cần thư giới thiệu, cho dù cô có cầm thư giới thiệu chạy đi thì sau này cũng là vấn đề sinh tồn, bây giờ mới là năm 72 chứ không phải năm 82 có thể bày sạp buôn bán.
Cho dù muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học để rời khỏi đây thì cũng phải năm năm nữa.
Đàm Tố Ninh không dám coi thường sự tinh ranh của người thời này, nếu không thì cô bị bán đi còn phải đếm tiền cho người ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)