[Phần thưởng: Một chiếc cuốc lốc xoáy khai hoang.]
[Phần thưởng: Một con gà mái béo.]
[Phần thưởng đang được phát, vui lòng chú ý kiểm tra.]
Thế nhưng ngoài cảm giác đó ra, chẳng thấy động tĩnh gì khác. Nhà đâu? Tiền đâu? Cuốc đâu? Gà béo đâu? Định "vẽ bánh" lừa tôi đấy à?
“Rầm!” Cánh cửa gỗ bị đá văng một cách thô bạo
“Cái con ranh chết tiệt kia tỉnh rồi à?” Giọng nói già nua lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Đây chính là bà nội thiên vị của nguyên chủ Bà cụ Đàm. Bà cụ Đàm dẫn theo con dâu cả Mã Thu Cúc cùng đứa cháu trai đích tôn Đàm Kiến Nghiệp vừa từ ngoài đồng về cùng nhau bước vào.
“Mẹ, chị dâu, Tiểu Nhứ nó vừa mới tỉnh, cầu xin mọi người, đừng làm khó nó.” Thang Ngọc Mai lên tiếng với giọng điệu hèn mọn, có vẻ rất sợ Bà cụ Đàm nổi giận.
Quả nhiên Bà cụ Đàm vừa mở miệng đã mắng nhiếc: “Cái con ranh này ở nhà uống thuốc trừ sâu, làm mất mặt cả nhà, lại còn lãng phí nửa chai giấm của tôi. Muốn chết sao không ra sau đại đội mà nhảy sông, ở nhà dọa dẫm ai chứ!”
Mã Thu Cúc tức là bác gái của nguyên chủ Đàm Tiểu Nhứ, cũng là mẹ ruột của chị họ Đàm Minh Phương, lại dịu dàng khuyên nhủ: “Mẹ, lòng Tiểu Nhứ lúc này đang đau khổ, mẹ đừng nói nhiều như vậy nữa.”
Mã Thu Cúc nói xong đi tới bên giường, nhìn Đàm Tiểu Nhứ đang nằm đờ đẫn trên đó, thở dài một tiếng, dường như có chút thất vọng vì Đàm Tiểu Nhứ không chết thật. Nếu chết đi thì đã yên chuyện rồi. Tiếc là mấy bà già trong đại đội sao mà nhiệt tình thế không biết, bưng phân bò tới sao mà kịp thời thế không biết! Lại còn cứu sống được người một cách thần kỳ như vậy?
Trong lòng Mã Thu Cúc thầm hận kẻ bưng phân bò bao đồng nhưng miệng vẫn tỏ ra hiền từ: “Tiểu Nhứ à, con nghĩ thoáng ra một chút, đừng giận chị con và cậu Trần. Dù sao cậu Trần cũng là cưới chị con, đều là con gái nhà họ Đàm ta cả, không đi đâu mà thiệt, sau này bác gái nhất định sẽ tìm cho con một mối tốt hơn, không kém gì cậu Trần đâu.”
Không kém gì cậu Trần? Nực cười thật, cậu Trần đó là nam chính trong sách đấy, tương lai sẽ rời khỏi Bắc Đại Hoang để tiến về thủ đô Kinh Thành. Người ta sau này nắm giữ vị trí cao, không chỉ ra cửa có vệ sĩ, về già vào viện dưỡng lão cao cấp, mà lúc chết đi lễ truy điệu còn tổ chức linh đình mấy ngày trời.
Chị họ quả là biết cách "ôm đùi", giữa biển người mênh mông lại chọn đúng cái đùi to nhất! Tiểu Nhứ thật sự nghi ngờ chị họ mình cũng là người xuyên không. Nhưng cái đùi của nhân vật chính không phải muốn ôm là ôm được đâu. Nếu chị họ đã tự tin như thế thì tốt quá, cứ để chị ta lên đi!
Mã Thu Cúc vốn tưởng Đàm Tiểu Nhứ nghe xong những lời này chắc chắn sẽ nằm vật ra mà khóc một trận nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


