Cô rên hừ hừ rồi tỉnh lại. Một giọng nói dịu dàng pha lẫn niềm vui truyền đến: “Tiểu Nhứ, con tỉnh rồi, chắc là đói rồi phải không, để mẹ múc cho con bát cháo ngô.”
Đàm Tiểu Nhứ: [Cháo ngô? Cháo ngô vị phân bò sao?]
“Oẹ!” Dạ dày Đàm Tiểu Nhứ lại co rút, cô lại nôn thêm một lần nữa. Thang Ngọc Mai lau nước mắt, xót xa vỗ lưng cho con gái: “Nôn đi, nôn ra được là tốt rồi.”
“Mẹ, nước.” Đàm Tiểu Nhứ khó khăn thốt ra mấy chữ.
“Được, con chờ chút, mẹ đi lấy nước cho con ngay.”
Thang Ngọc Mai mừng rỡ khôn xiết, cầm chiếc ca tráng men con gái hay dùng uống nước chạy vào bếp, múc một ca nước ấm từ nồi trên bếp, đưa đến bên miệng Đàm Tiểu Nhứ. Đàm Tiểu Nhứ hớp một ngụm lớn, súc miệng ùng ục. Phù!
Cô nhổ thẳng xuống nền đất. Súc miệng hết sạch cả ca nước ấm, xác định trong kẽ răng không còn dính tí "vật thể lạ" nào, cô mới đặt ca xuống, nằm vật lại trên giường: [Đúng là tổn thọ mà. Trong lịch sử xuyên không thảm hại và chấn động nhất, chắc chắn phải có một chỗ dành cho mình!]
Kể từ khi đọc cuốn tiểu thuyết niên đại đó, thấy nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ với mình, cô đã luôn đề phòng có ngày vừa mở mắt ra đã thấy mình lủng lẳng trên xà nhà. Vốn dĩ cô tưởng treo cổ đã là thảm lắm rồi. Ai ngờ, đúng là núi cao còn có núi cao hơn, thảm hơn còn có thảm nhất!
Nói về quá trình trước khi xuyên không, cô cũng chẳng thể ngờ tới. Vốn dĩ cô là một kẻ làm công ăn lương bình thường ở thế kỷ 21.
Đêm qua tên sếp thâm độc đột nhiên bắt cô tăng ca viết PPT. Cô vừa mở máy tính là làm một mạch đến một giờ sáng, sửa đi sửa lại tới một trăm tám mươi lần. Cuối cùng tên sếp dở chứng, lại quyết định dùng lại bản đầu tiên!
Đàm Tiểu Nhứ ôm mặt cười khổ: [Cái công việc khốn khiếp này chẳng muốn làm thêm một ngày nào nữa, chi bằng về quê cuốc đất trồng rau! Ít ra lúa mì ngoài đồng sẽ không gọi điện cho cô lúc nửa đêm bảo rằng chúng muốn mọc ra quả mít.]
Ngay giây tiếp theo, trong đầu vang lên một giọng điện tử mơ hồ: [Phát hiện bạn có ý chí trồng trọt mãnh liệt, có muốn liên kết với Hệ thống Khai Hoang không?]
[Liên kết! Liên kết ngay và luôn! Chần chừ một giây thôi cũng là không tôn trọng kiếp làm trâu làm ngựa của chính mình!]
[Liên kết thành công!]
Sau đó cô ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh lại, chính là hiện trường "miệng đầy phân" vừa rồi. Cái gì mà "ý chí trồng trọt mãnh liệt", xin hỏi rốt cuộc là mãnh liệt đến mức nào vậy? Cô còn có "ý chí phát tài mãnh liệt" cơ mà, sao không liên kết cho cô cái "Hệ thống Phú bà"?
Hệ thống như cảm nhận được, hiện ra một màn hình quang học trong suốt trước mắt cô. Không có giọng nói điện tử máy móc. Chỉ có một dòng chữ trắng lớn: [Có kích hoạt Hệ thống Khai hoang không?]
Đàm Tiểu Nhứ: [Nếu tôi không kích hoạt, liệu tôi có thể quay về không? Không có tôi thì ai thức đêm sửa PPT cho tên sếp thâm độc đó?]
[Rất tiếc, không thể.]
[Đi chết đi!]
Dòng chữ từ từ tan biến.
[Thể lực của ký chủ hồi phục 100%, chữa lành mọi vết thương và bệnh tật.]
[Phần thưởng: Một căn nhà mới.]
[Phần thưởng: Một nghìn nhân dân tệ tiền mặt năm 1970.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


