Cố Thanh Gia hơi cau mày.
Chuyện liên quan đến nàng? Cố Cảnh Uyên lại muốn giở trò quỷ quái gì đây chứ?
Bản năng mách bảo nàng rằng việc Cố Cảnh Uyên mò đến đây tuyệt đối chẳng có gì tốt đẹp, nàng bèn ngước mắt nhìn Bùi Huyền Diễn: "Sư phụ..."
Bùi Huyền Diễn đặt nhẹ quyển sách lên án thư, hạ chậm giọng điệu: "Nếu ngươi không muốn gặp hắn thì cứ ở lại thư phòng, ta đi một lát rồi về."
Cố Thanh Gia lắc đầu: "Sư phụ, đệ tử xin đi cùng ngài."
Hàng mi hắn khép hờ, bóng mi hắt xuống tạo thành một mảng u tối che khuất đôi mắt, nhưng tận sâu trong con ngươi đen kịt lại giấu vẻ thỏa mãn.
Nghe thấy tiếng động, hắn ngước mắt nhìn sang, khóe môi khẽ cong lên.
Ánh mắt Cố Thanh Gia trầm xuống. Hôm nay trông Cố Cảnh Uyên có vẻ quá đỗi bình thường.
Thế nhưng đây mới chính là điểm bất bình thường lớn nhất.
Bùi Huyền Diễn chẳng buồn liếc mắt nhìn Cố Cảnh Uyên lấy một cái, thản nhiên đi thẳng lên vị trí chủ tọa rồi ngồi xuống. Hắn bưng chén trà nhấp một ngụm, giây lát sau mới ngước mắt lên, hờ hững nói: "Cố Chỉ huy sứ muốn bàn chuyện gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

