Nàng nhíu chặt mày, lạnh lùng lên tiếng: “Cố Cảnh Uyên, ngươi lại phát điên cái gì vậy?”
Bàn tay tái nhợt tựa như kìm sắt của Cố Cảnh Uyên bóp chặt lấy chiếc cổ mỏng manh của nàng. Nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn lạnh buốt, căn bản không mang theo độ ấm của người sống.
Ánh mắt hắn dán chặt lên mặt nàng, hồi lâu sau mới chậm rãi trượt xuống, dao động nơi yết hầu, tựa như rắn độc thè lưỡi cẩn trọng dò xét, dường như đang điên cuồng tìm kiếm thứ gì đó.
Tầm mắt của hắn lạnh lẽo là thế, nhưng nương theo vị trí hắn dừng lại trên da thịt, lại khơi lên một loại cảm giác nóng rát kỳ dị. Cố Thanh Gia nín thở. Nàng có ảo giác tựa hồ chỉ ngay giây tiếp theo, ác quỷ này sẽ trực tiếp cắn phập xuống, tàn nhẫn xé rách yết hầu của mình.
“Hôm nay ngươi học được những gì?” Thanh âm Cố Cảnh Uyên nhẹ bẫng tựa như lời thì thầm của ma quỷ.
Trên cổ không có dấu hôn. Là chưa từng bị cắn xé, hay là đã bị kẻ kia ngoạm lấy ở những nơi khuất lấp không thể để ai nhìn thấy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)