Ngay từ đầu, lúc nhìn thấy mấy ông lão kia, đám người Trương lão gia cũng không để ở trong lòng.
Chúng nó không sợ hãi, trong lòng rất rõ ràng, chỉ cần đám chúng nó không rời khỏi người mấy nhân loại này, mặc cho những tiên nhân đó giỏi giang như thế nào thì cũng không có cách nào làm gì chúng nó.
Về phần rời khỏi thân thể nhân loại - Đứa ngốc mới rời đi!
Đám Linh chúng nó, từ khi ra đời bắt đầu có ý thức đã du đãng ở thời không loạn lưu hư vô, nơi đó không có thời gian, không có sinh mệnh khác, chỉ có gió và đêm tối vô tận.
Linh tộc không có thân thể, không biết thất tình lục dục, không biết sinh tử, đến cái tên cũng không có.
Mãi đến một ngày kia, một tên cùng tộc tình cờ đi đến thế giới này.
“Trương lão gia” và Linh tộc cũng không biết tên cùng tộc kia làm gì. Dù sao không bao lâu, bọn họ thành công theo một đường ngầm đi đến thế giới này.
Ký sinh ở bên trong thân thể “nhân loại” này, lần đầu tiên nó được ăn uống, nhìn thấy vô số đồ chơi mới lạ, cảm nhận được hương vị mỹ thực.
Làm người quá vui sướng!
“Thánh nhân có câu...” Bên tai truyền đến một loạt âm thanh ong ong ong, sắc mặt Trương lão gia vặn vẹo, nhét một cục bông vào lỗ tai.
Thậm chí không cần Giang Ngư nhắc tới, ông đã tự tưởng tượng ra câu truyện: Xem dáng vẻ những người này hung thần ác sát tất nhiên không phải người tốt gì. Tiên nhân tìm bọn họ lại đây, nhất định là hy vọng ông có thể giáo hóa đối phương hộ.
Ông không chỉ tự mình suy đoán mà còn chia sẻ suy đoán của mình với các tiên sinh khác. Mọi người đều cảm thấy rất có lý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
