Trương lão gia cảnh giác nhìn chằm chằm Cơ Trường Linh: “Ngươi đang nói gì thế? Ta nghe không hiểu! Không có ai thả chúng ta ra cả!”
Những người khác: “...”
Hằng Ngọc lạnh lùng nhìn chằm chằm thứ ngu ngốc trên mặt viết đầy “làm sao ngươi biết”, thật không thể chấp nhận được Chấp Pháp Đường thế mà bó tay với mấy tên này.
Giang Ngư không nói chuyện, chỉ cầm quạt tròn phẩy phẩy gió, mùi thơm đồ ăn theo gió bay tới chóp mũi Trương lão gia.
Ông ta lập tức nhìn chằm chằm sang đây.
Giang Ngư vỗ quạt một cái: “Hỏi ngươi đấy! Trả lời vấn đề!”
Nàng không quên, chính là vì mấy thứ này, nàng mới không thể về trồng trọt ngắm thỏ lớn.
Đáng tiếc Trương lão gia ngốc cũng không ngốc hẳn, không thầy dạy cũng hiểu cò kè mặc cả: “Cho ta ăn thịt, ta lại trả lời.”
Giang Ngư phản bác: “Cho ngươi ăn ngươi không nói thì làm sao bây giờ?”
Thấy Trương lão gia lâm vào trong buồn rầu, Hằng Ngọc muốn nói gì lại bị ca ca nàng cản lại.
Hằng Tiến truyền âm: “Để Giang sư muội nói. Hình như nàng đối phó mấy thứ này tốt hơn chúng ta.”
Trương lão gia trợn mắt: “Ai dám!”
Có vẻ như ông ta là người làm chủ trong tám người này.
Nhưng mà…
“Ta nói! Ta nói!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
