Chỗ tốt của việc có một tông môn đáng tin cậy làm chỗ dựa là phần lớn người bên ngoài đến dò xét đều bị tông môn chắn hết.
Một vài trường hợp phiền toái mà Giang Ngư vốn lo lắng cũng không xuất hiện.
Mấy ngày tiếp đó, Giang Ngư tiếp đãi không ít khách đến bái phỏng.
Ngoài đám người quen trong bí cảnh như Nhan Xán, Triệu Gia, làm Giang Ngư bất ngờ nhất là Cơ Linh Tuyết và Minh Đại cũng đến một chuyến.
Cơ Linh Tuyết vẫn là dáng vẻ lạnh lùng kia, cho dù đến cảm ơn đều mang theo hơi thở lạnh lẽo.
Minh Đại lại khác. Nàng ta chính thức mang theo lễ vật, đến đây nói lời cảm ơn và xin lỗi với Giang Ngư.
“Xin lỗi! Ngư Trưởng lão, trước kia ta hiểu lầm ngươi.” Sắc mặt cô nương này đỏ bừng vì hổ thẹn, nhưng ánh mắt rất trong trẻo: “Ta xin lỗi ngươi.”
Giang Ngư khó hiểu: “Xin lỗi cái gì?”
Nàng nhớ rõ lần trước gặp mặt, người này còn bày ra sắc mặt xấu với mình.
Nàng ta đến nói cảm ơn, là cảm ơn Giang Ngư cứu mình và Cơ Linh Tuyết.
Mà xin lỗi, lại là bởi vì phát hiện mình sai, xin lỗi vì thái độ với Giang Ngư lúc trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

