Giang Ngư dùng xong bữa tối, ngủ đủ rồi cũng không muốn ngủ tiếp, ngồi ở đình viện nói chuyện với Cơ Trường Linh.
“Nhan Xán sư tỷ, các nàng có khỏe không? Mọi người trong bí cảnh đều ra rồi chứ? Còn có hai đệ tử bị đoạt xá.”
Cơ Trường Linh nói cho nàng: “Các đệ tử đã bình an đã trở lại. Nhan Xán mang theo con Sí Nhật Diễm Thú kia đến tìm muội, biết muội còn chưa tỉnh bèn đi về trước. Về phần hai đệ tử kia, trải qua kiểm tra, ma vật bám vào người trên người bọn họ đã biến mất.”
Giang Ngư nghe thấy con số này thì im lặng một lúc lâu.
“Vậy đại bỉ tiên môn kia thì sao? Còn tiếp tục chứ?”
Cơ Trường Linh lắc đầu: “Còn đang bàn bạc.”
Chàng nhắc nhở: “Sau đây chắc chắn sẽ có người dò hỏi muội làm thế nào đối phó những sương xám đó.”
“Trưởng lão tông môn nói với huynh, nếu muội không tiện thì nói là trên người mang theo dị bảo có thể tinh lọc sương xám kia.”
Đây đúng là chuyện Giang Ngư muốn nói nhất với Cơ Trường Linh.
Nàng nói: “Sư huynh, huynh hẳn còn nhớ chuyện ngày đó muội bị xúc động vì Tuế Văn Trưởng lão độ kiếp, kích phát huyết mạch trong cơ thể, trọng tố Kim Đan chứ?”
Cơ Trường Linh gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
