Sau cái nồi, Giang Ngư lại lục tục móc ra bếp lò, xẻng đảo đồ, thìa và một loạt đồ làm bếp.
Các đệ tử thấy nàng lấy ra một đống đồ kỳ quái, sôi nổi ghé mắt.
Y tu cũng kỳ lạ hỏi: “Những thứ này là cái gì?”
Giang Ngư đưa thần thức vào Bạch Ngọc tiên cung, dễ như trở bàn tay lấy ra thảo dược vừa rồi giải độc đan cần.
Bấm tay niệm thần chú, nhóm lửa, đổ nước, rửa sạch linh thảo.
Giang Ngư giải thích: “Ta không thể trơ mắt ngồi ở chỗ này nhìn Nhan sư tỷ càng ngày càng suy yếu. Không phải ngươi đã nói à? Thế gian có phương pháp nấu thuốc trị liệu, nhỡ đâu nấu ra linh dược, cũng có tác dụng thì sao?”
Y tu nhìn nàng một cái, nhưng không ngăn lại. Thân là một Y tu, nàng ấy rất hiểu tâm trạng mặc dù hy vọng xa vời, cũng phải dùng hết biện pháp, cứu lại tính mạng của người bệnh.
Nấu một phần canh linh thảo cũng không tổn thất thứ gì, nên cứ mặc Giang Ngư làm thôi.
Trong quá trình nàng nhóm lửa nấu canh, Y tu lại cho Nhan Xán và Tiểu Hồng dùng viên đan dược.
Ăn vào đan dược, sắc mặt Nhan Xán thoạt nhìn đã tốt hơn một chút.
Trong lòng Y tu nhẹ nhàng thở ra, nhưng viên Thanh Độc Đan cũng không giữ được quá lâu, rất nhanh sắc mặt Nhan Xán lại tiếp tục xám xịt.
Nàng ấy không kiềm được tính thời gian, những Luyện Đan Sư đó rời đi chưa đến một canh giờ đấy. Còn dư lại chín canh giờ, thật sự là...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


