Đệ tử vốn tham gia đại bỉ tiên môn, trải qua hơn một tháng này, đan dược tự mang theo đã sớm dùng gần hết. Trong khoảng thời gian này, đều dùng đồ của bọn Giang Ngư mang vào.
Giang Ngư ngẫm nghĩ, nói: “Chúng ta có không ít Luyện Đan Sư nhỉ? Bên trong tiên cung có không ít linh thảo, chúng ta cố nhanh chóng luyện chế đan dược.”
Bạch Ngọc tiên cung không đơn giản chỉ là một món pháp khí phi hành, hơn trăm cung thất trong đó đều có huyền diệu.
Lúc Hồng Quang Trưởng lão đưa Bạch Ngọc tiên cung cho nàng đã mở hết tất cả cấm chế của tòa chuẩn Tiên Khí này. Cho nên Giang Ngư hiểu rõ đây rốt cuộc là một món pháp bảo khéo léo tuyệt vời thế nào.
Về phần linh thảo, lúc trước nàng đã được thấy từng mảnh dược điền nhìn không thấy cuối, hẳn là cũng đủ cho bọn họ dùng.
Tình Miểu rất nhanh đã đưa nhóm Luyện Đan Sư lại đây, cuối cùng Giang Ngư đã hiểu Luyện Đan Sư thưa thớt là thưa thớt đến thế nào.
Trước mắt bên bọn họ, tổng cộng có hơn hai vạn một ngàn đệ tử. Nhưng Luyện Đan Sư đi theo Tình Miểu lại đây, Giang Ngư đếm vừa tròn một trăm người.
Mà loại này, mấy đại tiên môn còn chiếm đa số.
Những Luyện Đan Sư này hiển nhiên đều biết thời gian eo hẹp, cũng không khách khí với nàng, vội vàng chọn lựa linh thảo, bắt đầu luyện chế đan dược.
Trước kia Giang Ngư từng xem một quyển điển tịch nhập môn luyện đan, biết Luyện Đan Sư cần dùng linh lực khống chế linh hỏa trong toàn bộ quá trình, dược liệu không ngừng lấy ra rèn luyện, khiến cho dược liệu có dược tính không đồng nhất đạt tới một trình độ dung hòa hoàn mỹ, mới có thể thành đan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


