Lúc này, ở ngoài bí cảnh.
Các Trưởng lão chỉ nhìn thấy đoàn người Giang Ngư tiến vào chiến trường cổ, bị một làn sương trắng vây quanh, đi về phía trước hai bước, rồi nhắm mắt lại, đứng bất động ở tại chỗ.
Nếu không nhìn ra bị người động tay động chân thì không có khả năng, tất cả mọi người đều thót tim.
Sau khi nhìn vài lần, gã chuyển tầm mắt “nhìn” mọi người ngoài linh quang kính.
“Từ ký ức ta nhìn thấy, các ngươi chắc chắn động tay động chân trên những người này.” Gã cực kỳ đắc ý cười: “Ta mới không chạm vào bọn họ.”
“Các ngươi gọi là người tu tiên đúng không? Để cho ta nhìn xem, các ngươi tự xưng là dũng sĩ vì chính nghĩa, thiện lương.”
Gã ta cổ quái cười nói: “Không biết, dũng sĩ chính nghĩa, thiện lương ở bên trong dục vọng giãy giụa sẽ có dáng vẻ gì nhỉ?”
“Các ngươi muốn cùng nhau xem không?”
Tuy rằng gã đang hỏi, lại căn bản không cần câu trả lời, hình ảnh trên linh quang kính đột nhiên thay đổi.
Trên đài cao hoa lệ to lớn, hai đệ tử đang luận võ, dưới đài vô số gương mặt người vây xem mờ ảo.
Trưởng lão các tông nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt bình tĩnh, cũng không bất ngờ. Bọn họ đã dự đoán được đại khái thủ đoạn này, đơn giản là như tằm ăn lên tâm trí người, làm ra ảo cảnh cũng không hiếm lạ.
Nhậm Tông chủ đề ra một câu: “Chỉ là tỷ thí nội môn của Thái Hư Tiên Tông.”
Đây là ảo cảnh của một vị trong số mười hai đệ tử Thái Hư.
Sắc mặt Triệu Gia bình tĩnh, nắm chặt linh kiếm, nhìn “sư huynh” đối diện.
Hắn rất tỉnh táo nhớ rõ mình bị đưa vào chiến trường cổ, như vậy trước mắt tất nhiên là ảo cảnh, tất cả những thứ trước mắt chắc chắn là giả.
Nhưng hắn không kịp tự hỏi quá nhiều, sư huynh đồng môn ở đối diện đã giơ kiếm đánh lại đây.
Trận tỷ thí này xảy ra hơn một trăm năm trước. Lần đó, một Thái thượng Trưởng lão Thái Hư Tiên Tông muốn thu một đệ tử quan môn, rất nhiều đệ tử nội môn tranh đoạt suất này.
Chỉ kém một chiêu, Triệu Gia thua bởi sư huynh trước mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


