Thời gian trôi qua từng chút một.
Trong bí cảnh, hiệu quả những sương xám đó dần dần hiện ra.
Trúng chiêu đầu tiên là một đội nhỏ sáu người. Đội nhỏ này đến từ một tông môn Dược tu gọi là Huyền Hồ Môn, hai đệ tử Nguyên Anh, bốn đệ tử Kim Đan.
Bởi vì cùng một môn ra, cầm đầu lại là đại sư tỷ thế hệ này, quan hệ sáu người Huyền Hồ Môn cực kỳ hòa thuận.
Dược tu có đan dược thanh tâm ngưng thần, cho nên trước đó bọn họ không trúng chiêu.
Nhưng sương xám hiển nhiên không đơn giản như vậy, sương xám nhập thể, hai đệ tử Kim Đan tu vi thấp nhất không chống nổi đầu tiên.
Đúng là ban đêm, sáu người chia làm ba tổ, thay phiên gác đêm, những người khác nghỉ ngơi.
Vừa lúc phụ trách gác đêm là hai đệ tử Kim Đan.
Bốn người còn lại đang đả tọa, cho nên không phát hiện, bên trong sơn động, bên trong mắt hai người ngồi cạnh đống lửa, ánh lửa vốn bập bùng dần dần bị sương mù màu xám cắn nuốt.
“Ta...” Đệ tử Chương Canh ngồi ở bên trái bỗng nhiên che ngực lại thở dốc một tiếng.
Hắn ta không kiềm được quay đầu lại, cảnh giác nhìn về phía sư huynh Cố Tuân bên cạnh, cũng may Cố Tuân đang ngơ ngẩn xuất thần, không quan tâm đến hắn ta.
Chương Canh cúi đầu nhìn đống lửa cháy trước mặt.
Ngọn lửa giương nanh múa vuốt bập bùng, như nội tâm không bình tĩnh của hắn ta.
Suy nghĩ này vừa lóe lên lập tức như cỏ dại điên cuồng sinh trưởng bên trong đầu.
Sương xám ập lên hai mắt, dần dần vì hưng phấn mà điên cuồng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



