Nhưng... Không dễ bán đâu, hầu hết đều phải qua chế biến. Tô Thanh Mạch bắt đầu đau đầu. Sữa chắc thời này chưa có nhiều người uống, cháo Bát Bảo đóng hộp chắc còn tạm, bột mì cũng được... ồ, còn trứng nữa, để xem...
“Trứng một tệ một quả, 5 tệ 7 một vỉ mười quả.” Tiếng của Tiểu Soái vang lên.
Vậy là mười xu một quả? Trời ơi, đắt quá, bán không nổi, bên này trứng chỉ mấy xu thôi.
Không ngờ trứng trong siêu thị lại đắt đến vậy.
Với lại ở đây toàn là trứng gà ta, còn siêu thị toàn trứng công nghiệp. Hay là... mình bán trứng ở đây cho siêu thị? Nghĩ là làm, dù mua không lời thì bán biết đâu có ăn.
“Để tôi xem... được, có chức năng thu mua, nhưng giá không cao, bảy hào một quả.” Tiểu Soái thêm mục thu mua vào trang chính, chỉ cần vào siêu thị là nhìn thấy.
“Bột mì mười một xu một cân sau này đổi hết sang tiền hiện đại, một con gà hai tệ ba hào, tầm bốn cân, dầu ăn bốn hào một cân, đường trắng ba hào bảy một cân, gạo một trăm cân mười tệ...Mấy thứ này đều bán được lời.”Tiểu Soái nhanh chóng tra cứu rồi đọc giá.
“Được.” Tô Thanh Mạch mở bảng so sánh giá ra xem.
Ui, chênh gần một nửa!
“Ước chừng kiếm cũng khá đó, chỉ cần mười vạn tiền hiện tại là có thể quyên được một trăm vạn rồi.” Tiểu Soái đột nhiên tin tưởng cô hơn hẳn.
“Cậu quá khen rồi, tiền thì phải tích từng xu, nhưng quyên là quyên từng vạn.” Tô Thanh Mạch chẳng thèm hưởng ứng lời tâng bốc của 001.
Thôi, đi xem nông trại nào.
Hai ngày trôi qua, nông sản đã thu hoạch được. Tiểu Soái lại trồng lứa mới, hoa hồng thì chậm hơn, vẫn đang giai đoạn nảy mầm. Một mảnh đất trồng một loại, khoai tây ổn định 60 củ, cải thảo 25 cây, ngô 20 bắp, củ cải 30 củ. Giá ở trung tâm hỗ trợ nông dân đều là một tệ một đơn vị.
Trong các loại hiện tại, khoai tây vẫn lời nhất. Vậy cứ trồng khoai trước, lên cấp mở giống mới rồi tính tiếp.
Hai con bò nhỏ chỉ ba ngày đã vào tuổi trưởng thành. Vừa bước vào chuồng thì hiện thông báo có thể phối giống. Kéo chúng vào phòng phối giống...
... Thành công. Sau 10 tiếng nữa sẽ có bê con ra đời.
Quá tuyệt, vậy là không cần mua bò mới nữa rồi! Tô Thanh Mạch không ngờ trò chơi còn cho sinh sản bò.
“Nhưng vậy chậm quá, cô phải mau kiếm tiền!” Tiểu Soái hơi sốt ruột, ngày nào cũng phải thúc.
“Biết rồi mà...” Cô trở mình, nhắm mắt giả vờ ngủ, không muốn nghe nữa.
Hôm nay trong tài khoản còn 2356,8 tệ, đổi ra tiền hiện tại là 251 tệ 3 hào 2 xu.
Sáng hôm sau, nắng xuyên qua khe cửa.
“Dậy thôi! Dậy đi kiếm tiền thôi!” Tiểu Soái gọi ầm trong đầu.
“À aaaa” Tô Thanh Mạch vươn vai ngồi dậy, thong thả sửa soạn, mặc kệ tiếng gọi thúc giục.
Bữa sáng như thường lệ, cô lén bỏ bánh ngô vào balo. Ăn uống thì cô vẫn quyết không kham khổ, chút tiền này vẫn lo được.Trên đường ra đồng, cảnh sắc nguyên sơ của thời này lập tức làm cô thấy thư thái. Không khí chưa từng bị ô nhiễm bởi công nghiệp thật sự trong lành, như thể từng tế bào đều được gột rửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



