Thứ bảy, Thiên Tinh tổ chức tiệc tối từ thiện ở trang trại rượu Đệ Hoa. Trong đó, Giang Đường và mấy đứa nhỏ cũng nhận được lời mời.
Giang Đường cầm thư mời thì hơi do dự, nghĩ tới nghĩ lui, cô đi tìm Lâm Tùy Châu đang ở phòng sách để đưa ra quyết định.
Làm bạn tốt của Triệu Bảo Lâm, đương nhiên Lâm Tùy Châu cũng phải đến bữa tiệc tối lần này. Anh nhướng mày nhìn về phía Giang Đường: “Đi đi.”
Giang Đường khá bất ngờ, dựa theo tính tình hẹp hòi của Lâm Tùy Châu, chắc chắn anh sẽ không đồng ý để cô tham gia tiệc rượu công khai thế này.
“Anh cho em đi à?” Giang Đường hỏi lại một cách cực kỳ không xác định.
Lâm Tùy Châu đặt cốc sứ Thanh Hoa tinh xảo xuống, nói: “Triệu Bảo Lâm quan hệ rộng khắp, trừ giới kinh doanh tai to mặt lớn thì còn mời không ít tiền bối trong giới giải trí. Nếu em không thích dựa vào anh thì tự đi mở rộng tài nguyên, tuy chuyện này đối với em mà nói là hơi quá sớm nhưng đến tiệc rượu cho quen mặt bao giờ cũng tốt.”
Nghe xong đoạn thoại này, Giang Đường phát hiện ánh mắt Lâm Tùy Châu thay đổi. Cô tiến lên vài bước, hai tay nâng khuôn mặt anh tuấn của Lâm Tùy Châu, ánh mắt nhìn anh ngập tràn từ ái, giọng nói càng dịu dàng khác thường: “Nhóc con, con thay đổi rồi.”
“…”
Giang Đường: “Đúng đấy, đừng mãi học tổng tài bá đạo gì đó, không tốt đâu.”
“…”
Giang Đường: “Mẹ thấy tự hào về con, cuối cùng con cũng trưởng thành rồi.”
Dứt lời, cô nhắm mắt tì đầu anh vào trước ngực mình, vỗ vỗ cái đầu to của anh một cách thương tiếc, trìu mến.
Lâm Tùy Châu: “Anh không cần sữa rửa mặt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



