<strong>
Quay phim khoảng một tuần kết thúc, Giang Đường và bọn nhỏ trở về thành phố A. Lúc đi ngang qua một làng du lịch, cô con gái nhỏ - Thiển Thiển đang khuấy tròn trên cửa sổ xe bỗng ngột quay đầu hỏi: "Mẹ, chúng ta đi tắm suối nước nóng được không~?"
Làng du lịch suối nước nóng này là chỗ giao nhau giữa thành phố A và thành phố B, xem ra mới mở không bao lâu, cổng sân vắng vẻ.
Giang Đường hướng mắt vào trong quan sát: "Chúng ta chỉ có thời gian hai ngày. Nếu con muốn đi chơi thì không về nhà tìm bố được."
Ai ngờ cô bé trả lời thẳng thắn dứt khoát: "Vậy thì không tìm."
Dứt lời, Thiển Thiển nhìn về phía anh trai tiểu ma vương trong xe: "Anh, chúng ta đi tắm suối nước nóng được không?"
Lương Thâm lắc đầu: "Anh muốn về nhà."
Thiển Thiển nằm nhoài trên bắp chân Giang Đường, kéo tay áo Lương Thâm, tha thiết mong chờ nhìn cậu, nói: "Vì sao anh muốn về nhà?"
Lương Thâm đáp: "Bố sẽ mua đồ chơi cho anh."
Thiển Thiển nói: "Nhưng mà đồ chơi mua lúc nào cũng được, bố lúc nào gặp cũng được, tắm suối nước nóng thì không chắc."
"..."
Lương Thâm không khỏi rơi vào trầm lặng.
Cậu cảm thấy... hình như em gái nói khá có lý!!
Chỉ cần bố không chạy thì đồ chơi cũng không chạy được, nhưng bỏ lỡ làng du lịch này thì không chắc."
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, đôi mắt Lương Thâm lấp lánh, gật đầu lia lịa: "Anh cũng đi, anh cũng đi."
Thiển Thiển lừa anh trai xong tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
Hai đứa nhỏ đều đồng ý, bây giờ chỉ còn Sơ Nhất. Giang Đường nghiêng đầu nhìn về phía cậu con cả, dịu dàng hỏi: "Sơ Nhất thì sao?"
Cảm nhận được ánh mắt Giang Đường xuyên tới, Sơ Nhất lấy tai nghe xuống, cậu nhẹ nhàng nở nụ cười: "Nghe mẹ ạ."
Úi chà, thật là ngoan.
Cậu cười khiến tim Giang Đường tan chảy, không kìm được nâng khuôn mặt của Sơ Nhất lên hôn lên mặt cậu.
"Vậy chúng ta đến làng du lịch thôi!"
Bên trong xe hoan hô một trận.
Đất trời tươi đẹp, xe bảo mẫu quay đầu chạy vững vàng, lái thẳng vào làng du lịch Hạnh Phúc sát dưới chân núi.
Xe Hạ Hoài Nhuận chạy phía trước, khóe mắt thoáng thấy xe phía sau chuyển đường, anh hơi nhíu mày. Sau khi bảo tài xế đỗ xe bên lề, anh lấy điện thoại ra bấm gọi Giang Đường. Điện thoại nhanh chóng kết nối, Hạ Hoài Nhuận hỏi: "Bọn cô muốn đi đâu đấy?"
Trong loa truyền đến giọng nói hơi phấn khích của Giang Đường: "Bọn nhỏ muốn đến làng du lịch, thiết nghĩ hai ngày nghỉ ngơi cũng không cần phải về nhà. Này, anh có muốn đưa La La và bé Mộc Đầu đến đây chung luôn không?"
Đường núi đi đến thôn của bé Mộc Đầu quá khó đi nên ê-kíp chương trình quyết định để bé Mộc Đầu tạm thời đi theo khách mời. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng bé Mộc Đầu chọn Hạ Hoài Nhuận.
"Vậy tôi hỏi thử." Hạ Hoài Nhuận nhìn sang hai đứa nhỏ đang chơi game bên cạnh, hỏi: "Đám Sơ Nhất đến làng du lịch tắm suối nước nóng, La La và bé Mộc Đầu muốn đi không?"
Hai đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau, Hạ La gật đầu, bé Mộc Đầu xấu hổ gãi má: "Suối... suối nước nóng là gì ạ?"
Từ nhỏ đến giờ cậu luôn ở trong núi, đến ngay cả vòi hoa sen cũng là lần đầu nhìn thấy, đừng nói là nói tới suối nước nóng.
Hạ Hoài Nhuận rất kiên nhẫn giải thích một lần, mắt của bé Mộc Đầu bừng sáng, cậu muốn đi tắm suối nước nóng là không thể nghi ngờ, nhưng cậu không trả lời thẳng mà lại nhìn về phía Hạ La. Nhận được ánh mắt hy vọng, Hạ La không có mấy hứng thú với suối nước nóng vẫn đáp lại: "Đi ạ."
Bé Mộc Đầu nghe vậy, trên mặt lập tức lộ ra tám cái răng trắng như tuyết: "Con cũng đi."
"Vậy thì đi thôi." Anh cúp điện thoại, xe đuổi theo sát xe bảo mẫu phía trước.
Hạ Hoài Nhuận nhận lấy thẻ phòng lễ tân đưa tới, đi theo phía sau nhân viên cùng với Giang Đường.
Phong cách trang trí của làng du lịch nay thiên về kiểu Nhật, băng qua phòng khách thì đi thẳng tới sân sau. Hai bên hành lang bằng gỗ là hồ nước nhỏ nhân tạo trong suốt thấy đáy, cá chép đỏ bơi thành đàn trong hồ nước. Xuống hành lang gấp khúc kiểu kép, bọn họ đến khu phòng trọ.
Sau khi dẫn mấy người họ đến cửa, nhân viên dừng bước: "Phía sau là khu suối nước nóng, chúc anh chị chơi vui vẻ."
Giang Đường quẹt thẻ mở cửa, ba đứa nhỏ không chờ được nữa mà xông vào trong phòng, nhảy nhót tưng bừng bên trong. Giang Đường hơi bất đắc dĩ: "Bọn nó nghẹn điên rồi."
Hạ Hoài Nhuận cười khẽ, mở cửa cho bọn Hạ La trước, lúc này mới hỏi: "Không nói với Lâm Tùy Châu một tiếng sao?"
Được anh nhắc nhở, Giang Đường bỗng sửng sốt, lúc này mới nhớ tới một người còn chờ ở nhà.
Ánh mắt cô bình tĩnh: "Quên mất."
Hạ Hoài Nhuận: "..."
Giang Đường hơi xấu hổ: "Đột ngột quyết định, quên mất thật."
Hạ Hoài Nhuận: "..."
Hạ Hoài Nhuận: "Thứ cho tôi nói thẳng, địa vị trong nhà của giám đốc Lâm có vẻ hơi thấp."
Cho dù thay đổi quyết định tạm, người bình thường cũng sẽ gọi điện thông báo một tiếng. Kết quả đến đây rồi, Giang Đường lại quên mất. Anh bất giác đồng tình cho Lâm Tùy Châu, tên kia cao to nghiêm túc, trông khôn khéo giỏi giang, thực ra... không hề có cảm giác tồn tại trong mắt vợ, thật đáng thương.
Khuôn mặt Giang Đường đỏ lên, có chút lúng túng.
Hạ Hoài Nhuận bất giác thở dài: "Nói với anh ấy một tiếng đi, đỡ phải sốt ruột."
Giang Đường gật đầu, mang hành lý vào cửa.
"Mẹ ơi, bên này có sân nhỏ!" Thiển Thiển vui vẻ chạy đến, gấp rút gọi cô đến xem cái sân nhỏ phía sau phòng ngủ.
Cửa lùa kiểu Nhật mở rộng ra hai bên, có một cây đào được trồng ở giữa sân, dưới tàng cây có thêm tiếng nước chảy. Tuy hoa đào đã rụng nhưng vẫn xa hoa lộng lẫy.
Ba đứa nhỏ sóng vai ngồi xuống, lắc lư bàn chân nhỏ thưởng thức cảnh đẹp trước mắt. Một lúc sau, cửa bên cạnh cũng được mở ra, Hạ La và bé Mộc Đầu ló nửa người ra, gật gù đắt ý làm mặt quỷ với bọn nhỏ.
Giang Đường trở về phòng lấy điện thoại gọi cho Lâm Tùy Châu.
Vào giờ phút này, Lâm Tùy Châu không biết chân tướng đang nấu bữa tiệc lớn trong nhà, khổ tâm mong đợi vợ và con gái đáng yêu nhiều ngày không gặp.
Nhìn thấy số gọi đến là Giang Đường, Lâm Tùy Châu vội vàng lau khô nước trên tay, ra khỏi phòng bếp nghe điện thoại: "Sắp tới rồi à?"
Anh ngước mắt liếc nhìn đồng hồ, bây giờ là mười giờ mười lăm phút, nếu không kẹt xe trên đường, hẳn sẽ tới trước mười một giờ. Nghĩ đến hình ảnh gặp lại vợ con, Lâm Tùy Châu không nén được mỉm cười: "Anh làm tôm rim, còn học nướng bánh ga-tô với Vitoc nữa, nhưng không biết làm có ngon không..."
Vitoc là bậc thầy điểm tâm ngọt mà Lâm Tùy Châu tự mời về từ Pháp, đối với món nướng thì thuận buồm xuôi gió. Tuy anh là học trò mới nhưng có thầy chỉ điểm, món anh làm chắc không quá tệ.
Giang Đường há miệng, không chờ cô trả lời, Lâm Tùy Châu lại nói: "Hôm qua anh thức cả đêm xử lý xong công việc của hai hôm tới rồi. Mẹ con em muốn đi đâu, anh đều đi cùng được."
"..."
Giang Đường vốn không áy náy, nhưng bây giờ nghe sự mong đợi trong ngữ điệu của anh, trong đầu chợt hiện ra dáng vẻ Lâm Tùy Châu mỉm cười. Chắc anh rất nhớ tụi Thiển Thiển, chắn hẳn vô cùng chờ mong đoàn tụ với bọn nhỏ, nhưng...
Thấy cả buổi Giang Đường không nói chuyện, Lâm Tùy Châu bỗng nhận ra điều gì. Nụ cười trên mặt anh dần dần cứng đờ, âm điệu trầm thấp: "Mẹ con em không về à?"
Giang Đường kéo góc áo, không hiểu sao hơi chột dạ, cô nói: "Bọn em đi ngang qua một làng du lịch mới mở, tên là làng du lịch Hạnh Phúc, bọn nhỏ muốn tới chơi, cho nên..."
Giọng Lâm Tùy Châu trầm xuống: "Cho nên em không về, phải không?"
Giang Đường lí nhí: "... Ừm."
Lâm Tùy Châu không trả lời, lặng lẽ kép tạp dề trên người xuống, sau đó nói: "Mẹ con các người chơi vui!"
Nói xong, anh cúp máy.
Phòng khách to lớn yên tĩnh dị thường. Lâm Tùy Châu ném điện thoại đi, bàn tay to xoa tóc một cách phiền não, anh hơi buồn bực quanh quẩn trước bàn ăn. Chờ sau khi tỉnh táo lại, lông mày rậm nhướng lên, lập tức có ý tưởng.
*ủa*
Hình như Lâm Tùy Châu giận rồi...?
Một người đàn ông lớn như anh chắc sẽ không hẹp hòi vậy đâu nhỉ? Giang Đường cầm điện thoại, chậm chạp chưa trở lại bình thường. Nhưng ngẫm lại, nếu cô dạt dào trông mong, chờ đợi người yêu trở về, kết quả bị cho leo cây thì cô cũng sẽ đau lòng lắm. Đặc biệt là... Lâm Tùy Châu còn khó ở, đã nghiện còn ngại, lòng dạ hẹp hòi như vậy, không chừng bây giờ đang mắng người nhiều lắm đây.
Ngẫm nghĩ, cô liếc mắt ra ngoài. Bọn nhỏ chạy nhảy trong sân, biểu cảm đầy vui tươi hớn hở. Lại nghĩ đến Lâm Tùy Châu cô đơn trong nhà, không hiểu sao trong lòng Giang Đường lại có cảm giác khác thường. Cô cứ cảm thấy... dường như người đàn ông kia hơi đáng thương một tẹo.
Giang Đường cắn môi, cân nhắc trái phải, cuối cùng cũng quyết định. Cô giơ tay gọi ba đứa nhỏ về, đợi sau khi bọn nhỏ đứng thành hàng, cô khom lưng nói: "Chúng ta về nhà nhé."
Ba anh em ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng vẫn do Sơ Nhất lên tiếng hỏi: "Sao vậy ạ?"
"Bố ở nhà chờ các con đấy, lần sau chúng ta trở lại chơi, được không?"
Bọn nhỏ đều là đứa trẻ biết lắng nghe. Thiển Thiển vốn rất muốn ở bên tụi bé Mộc Đầu, vừa nghe Giang Đường nhắc đến bố, dù không vui nhưng cũng gật đồng đồng ý. Thấy bọn nhỏ đều đồng ý, Giang Đường hài lòng nở nụ cười, lấy thẻ phòng, xách hành lí ra cửa.
Sau khi nói một tiếng với Hạ Hoài Nhuận ở cửa đối diện, đám người Giang Đường rời khỏi làng du lịch Hạnh Phúc.
Xe khởi hành lần nữa, Thiển Thiển và Lương Thâm lưu luyến bịn rịn nhìn bóng dáng làng du lịch dần xa.
Lương Thâm phồng má, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngập tràn không tình nguyện. Lúc đầu cậu còn định chơi trốn tìm trong đó với tụi Mộc Đầu cơ, đáng tiếc...
"Mẹ ơi, khi nào chúng ta về tới nhà?"
Giang Đường vuốt mái tóc của con gái, dịu dàng đáp: "Khoảng hai giờ thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)