Biết tin họ sắp đi, trêи mặt bà cụ Tô không biểu cảm gì, vẫn lặng lẽ nghe radio ở buồng trong. Thiển Thiển lại khá luyến tiếc, luôn nhìn Giang Đường và đạo diễn với đôi mắt đẫm lệ.
"Chúng ta không rời đi được không?" Thiển Thiển đi ra từ bên trong, bước tới trước mặt đạo diễn, kéo tay áo ông không ngừng làm nũng: "Ở... ở lại mấy ngày nữa đi ạ."
Đạo diễn An lắc đầu: "Không được, chúng ta về nghỉ ngơi mấy ngày phải đi đến chỗ tiếp theo. Nếu Thiển Thiển muốn đến, sau này còn nhiều thời gian mà."
Giang Đường phối hợp đưa lỗ tai tới, cô bé nhỏ giọng rủ rỉ với cô: "Chúng ta đón bà Tô về được không mẹ?"
"Hửm?"
Thiển Thiển đàng hoàng trịnh trọng: "Chúng ta có thể chăm sóc bà Tô."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của con gái, Giang Đường chợt im lặng.
Cô ɭϊếʍ môi, âm thầm cân nhắc ngôn từ, cả buổi mới mới lên tiếng nói: "Bà Tô già rồi, đi không được bao xa, huống chi... bà muốn ở bên con gái của bà."
Thiển Thiển cau mày, vô cùng khó hiểu: "Không phải mẹ là con gái của bà sao?"
Giang Đường cười khổ, sờ khuôn mặt nhỏ mềm mại của cô bé vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều, nhỏ nhẹ nói khẽ: "Mẹ không phải con gái ruột của bà, bà có con gái do chính bà sinh ra."
Nhưng đáng tiếc, đứa nhỏ kia đã mất.
Thiển Thiển hỏi: "Vậy bây giờ dì ấy ở đâu thế? Tại sao không đến đây sống cùng với bà? Một mình bà thật đáng thương..."
Nhớ đến bà Tô lẻ loi hiu quạnh trong phòng, cô bé mềm lòng lập tức đỏ cả vành mắt. Cô bé giang hai tay nhào vào lòng Giang Đường, ôm chặt lấy cô: "Thiển Thiển, Thiển Thiển sẽ không để mẹ sống một mình..."
Đúng, đại não phát triển của Thiển Thiển khiến cô bé liên tưởng đến mẹ Giang Đường của mình, đồng thời bất giác đưa Giang Đường vào trong nhân vật bà Tô này. Vừa nghĩ đến mẹ mình cô đơn không ai chăm sóc, Thiển Thiển liền khổ sở đến không chịu nổi.
Giang Đường ngẩn người, hoàn toàn không ngờ Thiển Thiển bỗng nhiên quan tâm đến mình.
Cô nhếch môi cười khẽ, một dòng nước ấm theo lòng bàn chân chậm rãi dâng lên.
"Nhưng sau này con sẽ kết hôn."
"Thiển Thiển không muốn kết hôn!" Thiển Thiển lắc đầu nguầy nguậy, khóc đến thở không ra hơi. Cô bé không ngừng nghẹn ngào, trêи khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt và tiếng nước mũi chảy ra, giống như một con mèo mướp bẩn thỉu.
Thiển Thiển ngấn lệ nhìn Giang Đường, thút tha thút thít đáp: "Thiển Thiển muốn... muốn ở với mẹ cơ, không bỏ mẹ một mình đâu, một mình... một mình đáng thương biết bao."
Cô bé có anh trai, có bố, có mẹ, còn có đồng bọn ở nhà trẻ, vì vậy không cô đơn chút nào. Nhưng bởi vì quen có người nhà làm bạn nên cô bé mới không thể tưởng tượng ra sự tuyệt vọng của cô độc, lại càng không muốn để người thân chịu đựng loại đau khổ này.
Giang Đường kéo khăn giấy lau sạch nước mắt trêи mặt cô bé: "Vậy anh Âu Dương làm sao bây giờ?"
Thiển Thiển ngừng thút thít, cả người như lâm vào bất động, không nhúc nhích mảy may. Sau thời gian suy nghĩ khoảng năm giây, Thiển Thiển nghiêm túc nói: "Vậy buổi sáng bọn con kết hôn, buổi chiều ly hôn. Như vậy sẽ không tính là thất hứa, con cũng có thể ở lại bên cạnh mẹ."
"..."
Logic thiên tài!
Giang Đường hoàn toàn quỳ trước tư duy của cô con gái nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)