"Chúng ta phải đánh nền trước." Giang Đường xoay mặt Lâm Tùy Châu thẳng lại, bắt đầu lấy phấn nền tán lên mặt anh.
Cảm giác dinh dính khiến Lâm Tùy Châu không khỏi cau mày: "Đánh qua loa được rồi."
Ánh mắt Giang Đường nghiêm túc: "Không được, phải xem trọng lễ nghi."
"..."
"Con muốn giúp bố sơn móng tay."
Không biết Lương Thiển kiếm được hai lọ nước sơn màu hồng phấn từ đâu, sau khi đưa một lọ cho Lương Thâm, con bé kéo tay Lâm Tùy Châu qua, bắt đầu chăm chú tô lên.
Lương Thâm không giống Lương Thiển, dù là con trai thứ bướng bỉnh nhất cậu cũng không dám làm vậy. Nhưng khi thấy Lâm Tùy Châu không tức giận, cậu lập tức to gan, vén tay áo cùng sơn móng.
Lâm Tùy Châu bị vây quanh trêи ghế, không thể nhúc nhích. Anh giống như con rối mặc cho bọn họ làm bừa.
Giang Đường nâng cằm anh lên, quan sát vài lần: "Hôm nay, tôi sẽ trang điểm kiểu Âu Mỹ cho anh."
"..."
"Khuôn mặt anh có chiều sâu, trang điểm kiểu Âu Mỹ chắc chắn rất đẹp."
"..."
"Đầu tiên, tôi tỉa lông mày cho anh. Anh đừng cử động nha!"
"..."
*ủa*
Giang Đường cầm dao tỉa lông mày, cẩn thận tỉa những sợi lông mày thừa cho anh. Người đàn ông có đôi chân mày kiếm tiêu chuẩn, cắt tỉa cũng không quá khó khăn. Ngay khi Giang Đường chăm chú tỉa lông mày, Lương Thâm bên cạnh đột nhiên hắt hơi một cái, khuỷu tay cậu va phải bên này khiến cánh tay Giang Đường lệch hướng, dao tỉa lông mày quẹt xuống dưới, trong nháy mắt, hàng lông mày bị khuyết mất một mảng.
Cô bình tĩnh nhìn hàng lông mày đứt đoạn, chớp mắt một cái, xem như chưa xảy ra chuyện gì rồi thả dao tỉa lông mày xuống. Sau đó, cô cầm mascara lông mày màu đen chậm rãi vẽ lại phần khuyết.
Lâm Tùy Châu mơ hồ cảm thấy có điều gì không đúng: "Đây là cái gì?"
"Mascara lông mày."
"Dùng để làm gì?"
"Vẽ lông mày."
Lâm Tùy Châu nhíu mày: "Tôi không cần vẽ lông mày nữa."
Giang Đường đáp: "Sau này anh phải dùng rồi."
Trước khi lông mày chưa mọc thì lúc nào cũng phải sử dụng.
So với những người chỉ đơn thuần trêu đùa các ông bố mà không để ý đến sắc đẹp, Giang Đường trang điểm vô cùng cẩn trọng. Dù sao cũng không thể tùy tiện tô vẽ.
"Anh thích màu đất hay màu tím khói?"
Nhìn hai hộp phấn mắt chằm chằm, Lâm Tùy Châu hoa cả mắt: "Bên trái."
Lúc này, mười đầu ngón tay của Lâm Tùy Châu đã được sơn xong. Hai đứa nhỏ chẳng mấy để ý, trông thấy nơi nào còn trống đều sơn lên, còn một số nơi lại không mấy cân xứng.
Thấy Giang Đường chuẩn bị trang điểm mắt cho Lâm Tùy Châu, Lương Thiển lập tức đến gần: "Mẹ, con muốn trang điểm cho bố."
"Không được." Giang Đường từ chối không chút do dự: "Con trang điểm không đẹp."
Lương Thiển bĩu môi, không còn chuyện gì làm nên con bé lại nhắm lỗ tai của Lâm Tùy Châu làm mục tiêu. Con bé chớp chớp mắt hai cái, lục lọi trong túi lấy một đôi hoa tai kẹp, đi đến kẹp vào vành tai anh.
Lâm Tùy Châu rêи rỉ vì đau, anh muốn đưa tay tháo xuống nhưng lại sợ móng tay đang dính đầy sơn. Anh khẽ cắn răng: "Xong chưa?"
"Sắp rồi."
Hai từ "sắp rồi" qua loa đến cực điểm.
Giang Đường đánh mắt màu tím ombre cho Lâm Tùy Châu, hốc mắt đậm màu, khóe mắt được cô đặc biệt dùng bút kẻ mắt màu đen kéo dài. Lông mi người đàn ông này vốn cong dài, dù không cần dán lông mi giả cũng có thể tạo ra hiệu ứng đẹp mắt, phối hợp với cặp mắt màu đen sâu thẳm kia thì mê người miễn bàn.
Tiếp theo là son môi, son môi trong túi trang điểm là màu hồng barbie lòe loẹt, không thích hợp với kiểu trang điểm của Lâm Tùy Châu.
Hôm nay, đúng lúc cô có mang theo thỏi Estee Lauder 120, một màu đỏ ngả ánh tím rất "xứng đôi" với cu Châu ngày hôm nay. Nghĩ vậy, Giang Đường lấy thỏi son trong túi ra.
"Chu miệng đi!"
"Không!" Ánh mắt Lâm Tùy Châu ghét bỏ: "Buồn nôn!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

