Nhiệm vụ lần này là bạn vẽ tôi đoán. Một thành viên trong gia đình sẽ đại diện vẽ, thành viên khác sẽ viết ra đáp án tương ứng. Mỗi người chỉ có ba cơ hội cho mỗi chủ đề, ba lần không trả lời được xem như thất bại.
Khi Giang Đường đang suy nghĩ nên cử ai ra vẽ thì Lâm Tùy Châu chủ động xin đi giết giặc: "Để tôi."
Ánh mắt Giang Đường nghi ngờ: "Anh sao?"
"Không tin ư?"
Giang Đường quan sát từ trêи xuống dưới, Lâm Tùy Châu không giống giám đốc Hạ, vừa nhìn đã biết anh không có "máu nghệ thuật". Nhưng anh đã nói như vậy, cô cũng chẳng thể trái ý anh.
"Được thôi, anh làm đi!"
Trước tiên, anh vẽ một vòng tròn, sau đó vẽ qua loa thêm vài nét bút, chẳng mấy chốc, một người hình que xuất hiện.
Giang Đường nhíu mày: "Người?"
Lâm Tùy Châu lắc đầu, lại vẽ một vòng tròn trêи đỉnh đầu người hình que, Giang Đường khó khăn lắm mới nhận ra đó là mặt trời.
Cô gãi đầu: "Người... người tắm nắng."
Anh lườm một cái, ánh mắt rõ ràng đang nói cô ngu xuẩn. Ngay sau đó, anh xoay người, vẽ thêm một cái đồng hồ trêи phần giấy trống khác, kim đồng hồ chỉ bảy giờ.
Lúc này đã có nhóm khác đến đây, cô có chút nóng nảy gãi đầu: "Người... người đi làm?"
"Trả lời sai rồi, mẹ đã hết cơ hội!"
Lâm Tùy Châu nguýt Giang Đường một cái, chỉ về hướng Lương Thâm: "Con đoán đi!"
Ánh mắt Lương Thâm sáng lên, cậu đang định lên tiếng trả lời thì thấy bố dời ánh mắt: "Quên đi, để Thiển Thiển đoán!"
Lương Thâm: ????
Lương Thiển mềm mại, dịu dàng: "Ăn sáng."
Lâm Tùy Châu cười điềm đạm, dành cho con gái ánh mắt khích lệ: "Thiển Thiển thật thông minh"
Giang Đường: "..."
Giang Đường: "......."
Ăn... ăn sáng?
Cô giơ tay cắt ngang khi Lâm Tùy Châu chuẩn bị bắt đầu chủ đề thứ hai, chỉ vào bảng trắng hỏi: "Anh nói cho tôi biết, bữa sáng ở đâu vậy?"
Lâm Tùy Châu chỉ vào hình vẽ người, nói chuyện đâu ra đấy: "Đây là một học sinh tiểu học, trước ngực còn thắt khăn quàng đỏ. Đây là mặt trời, chứng tỏ cậu ấy mới thức dậy chuẩn bị đi học, trước khi đi học đương nhiên phải ăn sáng."
"... Hả?"
Cô trợn mắt, cả buổi mới nhận ra thứ đen thui trước ngực người hình que là khăn quàng đỏ!
Khăn quàng đỏ cmn!
"Vì giúp cô dễ hiểu, tôi còn cố ý vẽ thêm đồng hồ. Đáng tiếc, cô không thể đoán được ý tôi."
"..."
Đoán được mới là lạ!
Đột nhiên não có chút đau, Giang Đường cảm thấy mệt mỏi không thể giải thích khi nghe thấy tiếng cười trộm của phụ huynh bên cạnh. Vốn cho rằng Sheldon Cooper (1) chỉ xuất hiện trong phim truyền hình, ai ngờ... hôm nay lại gặp phải anh.
(1) Sheldon Cooper là một nhân vật trong bộ phim The Big Bang Theory. Sheldon được xây dựng là một nhân vật sống như một con rô bốt, bị ám ảnh cưỡng chế quá mức.
Chủ đề thứ hai bắt đầu, Giang Đường hít thở sâu để ổn định tâm trạng, chăm chú nhìn bảng trắng.
Lâm Tùy Châu cụp mắt nhìn tấm thẻ trêи tay, rất lâu không động đậy. Một lát sau, Lâm Tùy Châu nhìn về phía cô giáo phát đề: "Tôi từ bỏ chủ đề này, nó không thích hợp với trẻ em."
Không thích hợp với trẻ em?
Giang Đường tiến lên giật lấy tấm thẻ, chỉ thấy trêи đó viết ba chữ in đậm... nòng nọc nhỏ.
Xoẹt.
Cô trực tiếp xé rách tấm thẻ kia.
Giang Đường ngẩng đầu lên, giận quá hóa cười: "Anh nói tôi biết, nòng nọc nhỏ không thích hợp với trẻ con chỗ nào hả?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

