Giang Đường nhắm mắt lại: "Được rồi, tôi sẽ tới ngay."
Cúp điện thoại, cô chậm rãi quay đầu xe, lái vào một con đường khác.
Nhà trẻ nơi Lương Thâm học gọi là nhà trẻ Trường Thanh, nó và trường tiểu học Trường Thanh đối diện là trường nữ sinh, người sáng lập chính đều là cùng một người.
Giang Đường đậu xe ở nhà xe dưới hầm, lê thân thể không được thoải mái tiến vào nhà trẻ.
Đây là lần đầu tiên từ khi xuyên không tới nay cô tới trường học của bọn trẻ, đi qua sân thể ɖu͙ƈ, theo giáo viên dẫn đường đi vào văn phòng.
Vừa vào cửa, Giang Đường đã nhìn thấy Lâm Lương Thâm quần áo hỗn độn, trêи mặt còn có vài vết cào, cậu đứng dựa vào góc tường, trêи khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ không chịu thua. Tầm mắt Giang Đường vừa chuyển, lại nhìn thấy hai bé trai khác, so với bọn trẻ kia mà nói thì vết thương Lương Thâm chịu chỉ tính là bị thương ngoài da.
Hai bé trai một đứa béo một đứa cao, đồng phục trêи người đã hoàn toàn bị xé nát hoàn toàn, miệng vết thương trêи cánh tay đã được băng bó lại, trêи mặt và trêи người chứa rất nhiều vết máu, bọn họ đang núp ở phía sau phụ huynh, khóc thút tha thút thít.
Giang Đường rất khϊế͙p͙ sợ, hoàn toàn không tin tên nhóc quậy phá Lương Thâm này có thể đánh thắng được người ta.
Ổn định tâm trạng lại, cô đi đến trước mặt cô giáo: "Xin chào, tôi là mẹ của Lâm Lương Thâm."
Không chờ Lâm Lương Thâm nói chuyện chuyện, hai người phụ huynh đã kéo con mình tới trước mặt Giang Đường, mẹ của một người trong đó trừng mắt với Giang Đường, giọng nói sắc nhọn quát: "Cô nhìn xem chuyện tốt mà con cô đã làm đi! Cô dạy dỗ con mình kiểu gì vậy? Nhìn xem nó đánh con của chúng tôi thành dạng gì rồi?"
Người đàn ông cũng nói theo: "Nếu không cho chúng tôi một lời giải thích thì chuyện này không không yên đâu!"
Nói xong, hai đứa nhỏ lại gào khóc một trận.
Giang Đường nhịn phiền muộn trong lòng lại, rũ mắt nhìn về cô giáo trẻ tuổi trước mắt: "Có thể nói lại cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không?"
Cô giáo Lưu lớn lên không tính là xinh đẹp, nhưng dung mạo thanh tú, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn rất dễ khiến người khác sinh ra ý muốn bảo vệ, ngẩng đầu đánh giá Giang Đường vài lần, cô giáo cảm thấy người phụ nữ này có một vẻ đẹp rực rỡ chói mắt.
Cô giáo Lưu ổn định lại tâm trạng, dịu dàng nói: "Khi vẫn chưa vào lớp thì ba đứa nhỏ này đã đánh nhau ở sân thể ɖu͙ƈ, các bạn nhỏ khác đều nói là do Lương Thâm ra tay trước, tôi hỏi Lương Thâm, nhưng cậu bé không nói gì hết."
Lúc này, Lương Thâm hừ lạnh một tiếng, nâng khuôn mặt nhỏ tràn ngập khinh thường lên cao.
"Nhìn thử cái đức hạnh này đi!" Mẹ của người bị hại tức giận run cả người, chỉ vào cái mũi của Lương Thâm rồi bắt đầu mắng: "Vừa thấy đã biết là không có giáo ɖu͙ƈ, tuổi còn nhỏ xíu mà đã đi đánh người rồi, lớn lên nhất định là đứa phá hoại!"
Lời này cũng đúng là sự thật.
Lâm Lương Thâm lớn lên thật đúng là một tên phá hoại, một mối họa lớn.
Nhưng mà...... Cho dù lời nói đó có thật đi nữa cũng không thể nói ở trước mặt cô.
Dạ dày của Giang Đường đang khó chịu, khí thế giảm đi không ít, nhưng một đôi mắt hồ ly vẫn phong tình như cũ, lạnh lẽo ảm đạm, hùng hổ doạ người.
"Chị này, mong chị chú ý thái độ nói chuyện của chị một chút."
Cô không nói lời nào còn đỡ, vừa mở miệng đã hoàn toàn nhen nhóm lên lửa giận của người phụ nữ này.
Cô ta tới gần vài bước, chỉ vào đứa trẻ trước mặt rồi bắt đầu gào lên: "Buổi sáng khi đi học Bằng Bằng nhà tôi còn rất tốt, không lâu sau thì bị như vậy, cô xem thằng bé đã thành dáng vẻ gì rồi? Đây nếu là bị thương ngoài da còn được, nhưng nếu như mặt bị biến dạng thì nửa đời sau của con chúng tôi đã xong rồi!"
Giang Đường rũ mí mắt xuống.
Thằng nhỏ mập mạp kia khóc đến nỗi mặt đầy nước mũi và nước mắt, cái mũi đã nhỏ rồi đôi mắt cũng nhỏ luôn, thật sự khó phân biệt được ngũ quan.
Vốn Giang Đường còn muốn chừa cho bọn họ chút mặt mũi, dù sao thì con trai tiện nghi của cô quả thực đã động thủ.
Nhưng mà......
Giang Đường khó nhịn được ghét bỏ: "Tôi cảm thấy nếu phẫu thuật thẩm mỹ thì cũng tệ lắm."
Người phụ nữ tạm sửng sốt, một lúc sau mới hiểu được ý trong lời nói của cô, cơn nóng nảy lập tức dâng lên: "Cô có ý gì thế? Con trai của cô đẹp sao? Đúng! Con trai của cô đẹp thật, nhưng đẹp thì có thể đánh người sao?!"
Cô che lại chỗ dạ dày, không khỏi cong eo lại, sau khi vịn mặt bàn ổn định lại, Giang Đường trả lời: "Mong chị bình tĩnh lại một chút, bây giờ mọi chuyện còn chưa có rõ ràng, đừng nói mọi thứ chắc chắn như vậy."
"Đúng, chúng ta bình tĩnh một chút." Một vị phụ huynh của đứa trẻ khác lúc này cũng đứng dậy, so lúc vừa mới tới, thì hiện tại cảm xúc của anh ta đã có chút dịu lại, "Hiện tại, là con trai của cô đã đánh con của chúng tôi bị thương, tuy rằng nhà trẻ cũng có một phần trách nhiệm, nhưng trách nhiệm lớn nhất vẫn là ở các người, cô nói đi, nên làm sao bây giờ?"
"Xin lỗi." Giang Đường dùng tay ra hiệu dừng lại, cô thu mắt lại nhìn về phía cô giáo Lưu, nói: "Có thể để tôi nói riêng vài câu với Lương Thâm được không?"
Thấy cô giáo Lưu gật đầu, Giang Đường mặc kệ vẻ mặt bất mãn của người phụ nữ, tiến lên kéo cậu ra khỏi văn phòng.
*ủa*
Tìm một góc không người, cô nửa ngồi xổm trước mặt cậu.
Lương Thâm quay đầu đi, ngoan cố không nhìn vào mặt cô.
Cà vạt nhỏ chỗ ngực cậu không biết đã sớm chạy đi nơi nào rồi, cúc áo sơmi bị đứt hai nút, chỗ xương quai xanh cũng có vết cào, nhìn dáng vẻ thì hình như cũng chịu không ít khổ.
Cô đau bụng nghiêm trọng, ngay cả giọng nói cũng suy yếu đi không ít: "Lương Thâm, sao con muốn đánh nhau?"
Lương Thâm tức giận: "Bà quản tôi."
Cô im lặng trong chốc lát, nói: "Mẹ cũng không muốn quản con, nếu mẹ là những người khác thì còn lâu mới quản con rồi. Dù sao con đứa nhỏ như con không biết lễ phép, không biết lớn nhỏ, la hét ầm ĩ......"
Từng cái khuyết điểm lần lượt bật ra từ trong miệng cô, vốn dĩ Lương Thâm có lòng tự trọng rất mạnh, giờ phút này nghe cô nói như vậy, trong lòng khó chịu tới cực điểm, càng chán ghét cô tới cực điểm.
"Nhưng mà......" Giang Đường chuyển đề tài: "Mẹ không phải là những người khác, mẹ là mẹ của con."
Lương Thâm nắm chặt nắm tay nhỏ: "Tôi mới không cần bà làm mẹ tôi đâu, lúc bà sinh tôi ra cũng chưa từng hỏi qua ý kiến của tôi"
Giang Đường: "......"
Nếu không phải dạ dày đang đau thì cô đã sớm hóa thành ma quỷ dạy cậu cách làm người rồi, để cậu nhìn thử xem người mẹ này có phải là mẹ cậu hay không!
Nhưng mà Giang Đường có suy nghĩ đó nhưng không có sức để làm, rõ ràng là một ngày giữa hè mặt trời rực rỡ, nhưng cô lại đau đến nỗi toàn thân đổ một tầng mồ hôi lạnh.
Cũng không biết cô có chết ở nơi này hay không......
Giang Đường không yên tâm mà nhìn số dư sinh mệnh còn lại của mình, quả thực phát hiện sinh mệnh đã ít đi bốn giờ.
Tiểu Khả kịp thời xuất hiện giải thích: "Khi thân thể của cô xuất hiện ốm đau dày vò thì sẽ tổn thất số dư sinh mệnh nha, ngoài ra còn có thức đêm say rượu, không vận động trong thời gian dài, không chú ăn uống ba bữa, vân vân... những thứ này đều thuộc về tự sát mãn tính, nhưng mà cứ yên tâm, loại trình độ như cô sẽ không chết được đâu."
"......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

