Quỷ ngây thơ!
*ủa*
Chương 30
Giang Đường tùy tiện tìm một cái cớ rồi chạy ra khỏi phòng.
Cô đi vào toilet, xuyên qua tấm gương lớn trước mắt, cô nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của bản thân cùng hai gò má ửng đỏ.
Cô thật kỳ quái.
Không biết vì sao Lâm Tùy Châu lại đột nhiên hôn cô, trước kia, khi bọn họ ở trêи giường cũng chưa từng hôn môi, chỉ là sự thân cận giữa xác thịt đơn thuần. Ở dưới cái nhìn của Giang Đường, hôn môi là một chuyện rất thiêng liêng, chỉ có hai người trao trái tim cho nhau mới có thể gần gũi thân cận.
Nhưng mà ̣...
Nhẹ nhàng chạm vào môi mình, cô bừng tỉnh hoàn hồn, lấy son môi từ trong túi xách ra bắt đầu trang điểm lại.
Có lẽ anh chỉ là tâm huyết dâng trào, dù sao thì người đàn ông kia thường xuyên làm một vài chuyện không thể hiểu được.
Hành lang vắng vẻ chỉ vang vọng mỗi tiếng bước chân của cô, đột nhiên, Giang Đường nghe thấy âm thanh ầm ĩ truyền tới từ ngã rẽ, là tiếng cười vang của mọi người, dư quang của cô liếc về phía đấy. Trong góc, có bốn, năm người phụ nữ mặc quần áo đắt tiền đang tụm lại thành một vòng tròn, ánh mắt thấp thoáng nhìn vào bộ âu phục hơi nhăn nhúm của người đàn ông nhưng không nhìn thấy mặt, ngược lại một đôi chân dài lại đặc biệt chói mắt.
Sau khi nhìn vài lần, Giang Đường thu hồi ánh mắt.
Người có thể ra vào những nơi như thế này đương nhiên không phải là người bình thường, cô cũng không phải là Lôi Phong (1), không phải chuyện gì cũng xía một chân vào.
(1) Lôi Phong: là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Anh đại diện cho những người tốt và việc tốt.
Giang Đường nghĩ sao thì cũng làm vậy.
Thế nhưng trong nháy mắt tiếp theo, khuôn mặt của người đàn ông lộ ra dưới ánh đèn tụ quang.
Ánh đèn trắng xám nhàn nhạt chiếu vào trong khuôn mặt giống như bức tranh thủy mặc của anh ấy, cúc áo sơ mi của anh ấy bị giật đứt mất một nút, lộ ra đường cong cổ duyên dáng cùng xương quai xanh gợi cảm, vẻ mặt của người đàn ông tương đối bình tĩnh lạnh nhạt, phía sau lưng dựa vào vách tường lạnh băng, không phản kháng, cũng không nói gì, cứ lẳng lặng như vậy mà tùy ý để cho một đám phụ nữ làm càn.
"5000 tệ cho một đêm của cậu đã là rất cao rồi, như vậy đi, nhìn cậu cũng là người mới tới, nếu không thì 8000?"
"Ôi chao, chị Vương thật sự quá keo kiệt, bộ dáng nhỏ nhắn thế này mà chỉ cho có 8000 thì không phải tủi thân cho cậu ấy rồi sao?"
"Cưng cũng đừng làm việc ở chỗ này nữa, hãy đi theo chị, chị sẽ bao nuôi cưng."
Giang Đường: "..."
Giang Đường: "..."
Những người này coi anh ấy là trai bao sao?
Có điều...
Giang Đường đánh giá Hạ Hoài Nhuận từ trêи xuống dưới, một thân tây trang màu đen ôm lấy thân hình hơi gầy của anh ấy, làn da trắng nõn, mặt mày xuất chúng, liếc mắt nhìn qua thì thật sự giống tiểu bạch kiểm (2) của nhà nào, đừng nói chi là... ở một nơi như thế này.
(2) Tiểu bạch kiểm: Những chàng trai trắng trẻo ( thường mang nghĩa châm chọc )
Tuy rằng thời gian tiếp xúc với Hạ Hoài Nhuận không nhiều lắm, nhưng cô cũng biết cách làm người của anh ấy, biết rõ anh ấy sẽ không làm ra chuyện tổn thương phụ nữ.
Nếu như đã gặp mà không giúp thì không còn gì để nói.
Giang Đường nhịn cười, giẫm lên giày cao gót đi đến gần Hạ Hoài Nhuận.
Cô đưa tay đẩy đám phụ nữ này ra, ỷ vào cái đầu trực tiếp chen vào.
Nhìn thấy Giang Đường đột nhiên xuất hiện, mấy bà chị liền đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng nhìn về phía Giang Đường: "Cô là ai?"
Giang Đường yêu kiều cười kẽ, tự nhiên ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Hạ Hoài Nhuận, trong lòng cô có chút kinh ngạc, vòng eo của giám đốc Hạ này so với các cô gái khác còn nhỏ hơn.
Cô nở nụ cười bên môi: "Thật xin lỗi các chị, đây là lần đầu tiên em trai nhà tôi tới chỗ như thế này nên đi lạc đường, tôi đưa em ấy về trước nhé."
Nói xong, Giang Đường liền nhón chân lên sờ soạng đầu anh ấy một cái, giọng điệu cưng chiều: "Vật nhỏ, đã bảo em không được chạy lung tung rồi mà."
Vật nhỏ...
Hạ Hoài Nhuận không khỏi trầm mặc.
Cuối cùng nở một nụ cười với mấy người này, Giang Đường thuần thục dắt tay anh ấy, bỏ đi mà không quay đầu lại.
Chờ sau khi đã thoát khỏi ánh mắt của những người phụ nữ kia, Giang Đường mới buông Hạ Hoài Nhuận ra.
Cô vỗ ngực một cái, nghĩ lại còn rùng mình: "Tôi còn tưởng rằng bọn họ sẽ đánh tôi, cũng may là lừa được."
Nói xong, nhìn về phía anh ấy: "Vệ sĩ của anh đâu?"
Cúc áo sơmi bị rơi mất một nút, cổ áo của Hạ Hoài Nhuận theo đó mở rộng ra, hai tay của hắn bỏ vào trong túi, rũ mắt nhìn Giang Đường: "Còn cô? Sao lại ở chỗ này?"
"Tôi..." Con ngươi Giang Đường xoay tròn, "Tôi, tôi tới bắt gian."
"Bắt gian?"
"Ừm!" Giang Đường trịnh trọng gật đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên ma quỷ nhà tôi tới nơi đây để tìm vui, tôi phải làm cho anh ta đẹp mặt!"
Giang Đường diễn rất thật, dáng vẻ phẫn nộ giống như muốn chém tên gian phu kia ra thành trăm mảnh vậy.
Hạ Hoài Nhuận không khỏi muốn cười ra tiếng, nhưng lại cảm thấy trực tiếp bật cười thì có chút được thỏa đáng lắm, anh ấy nắm tay thành quyền để ở trước môi, ho nhẹ kiềm nén nụ cười lại: "Một mình cô đến đây có được không?"
"Không được cũng phải được." Giọng nói của cô đặc biệt kiên định.
"Vậy được rồi..." Hạ Hoài Nhuận mím môi lại, anh ấy nhìn cô, trong ánh mắt giống như có điều muốn nói, cuối cùng lại biến thành một nụ cười dịu dàng: "Cô là một cô gái rất tốt."
Giang Đường chẳng biết tại sao lại được khen lộ vẻ mặt mờ mịt.
Anh ấy nói: "Thế giới có rất nhiều màu sắc rực rỡ, cô đáng giá có được thứ tốt hơn."
Hạ Hoài Nhuận giơ tay lên, đầu ngón tay thon dài lạnh lẽo nhẹ nhàng chạm vào sợi tóc màu đen mềm mại của cô, sau phút chốc ngắn ngủi thì nhanh chóng kéo dài khoảng cách.
Giang Đường cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền đến từ sau lưng.
"Tìm được cô rồi."
Giang Đường khẽ giật mình, quay đầu nhìn lại nơi phát ra giọng nói.
Đôi mắt thâm thúy mê người của Lâm Tùy Châu nhìn tập trung vào bóng dáng của cô, chậm rãi mà bước tới.
Giang Đường liếc thấy Lâm Tùy Châu đến đây, lại cẩn thận liếc mắt nhìn Hạ Hoài Nhuận, thầm nói không tốt.
Chân trước cô vừa mới nói với Hạ Hoài Nhuận mình tới bắt gian, chân sau đã bị phát hiện chồng mình là Lâm Tùy Châu, đến lúc đó nhất định sẽ bị nghi ngờ, nghi ngờ cô đã mưu tính từ trước khác, tuy rằng cô thực sự mưu tính từ trước...
Vào lúc Giang Đường đang nghĩ ngợi lung tung, mấy người phụ nữ đột nhiên đi ra từ bên cạnh, vây lấy xung quanh Lâm Tùy Châu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


