Vương Đào được chôn cất vào buổi sáng. Lúc bọn họ xuống núi, nhà họ Vương đã chuẩn bị sẵn mấy bàn đồ ăn để chiêu đãi mọi người.
Ăn xong thì đã là hơn ba giờ chiều, Lê Tiêu đã thu dọn đồ đạc xong xuôi để đưa mấy người Giang Nhu đi, chẳng qua trước khi đi, hắn còn phải thu xếp cho thằng bé Vương Đại Chí.
Bởi vì công ty có chút việc làm chậm trễ cho nên mãi hôm qua Chu Kiến mới trở về được, khi hắn đến nơi, Lê Tiêu có bảo hắn lái xe đến nhà mẹ đẻ của vợ Vương Đào xem thử. Chu Kiến cũng được xem như người giỏi ăn nói, nhưng lúc gặp gia đình kia thì cũng không có cách, người nhà mẹ đẻ cô ta mở mồm ra cũng có thể giết chết người, nói con gái lấy chồng như chậu nước đổ đi, không liên quan gì đến nhà bọn họ.
Mà Hàn Tiểu Quyên đã chạy trốn không thấy bóng dáng từ lâu, không ai biết cô ta ở nơi nào.
Lê Tiêu cũng không thể vì chuyện này mà ở lại lâu, hết cách, sau khi thương lượng với Chu Kiến và Chu Cường, ba người quyết định mỗi năm sẽ chi ra một số tiền giúp đỡ Vương Đại Chí học tập.
Bọn họ không đưa tiền cho mẹ Vương Đào, mẹ Vương Đào là người thiên vị, bọn họ lo lắng bà ta sẽ đem số tiền này đi cho đứa con trai nhỏ kia, bọn họ cũng không phải làm từ thiện, số tiền này là bởi vì nhớ đến tình cảm từ nhỏ đến lớn với Vương Đào nên mới cho.
Tuy rằng sau khi lớn lên quan hệ có trở nên xa cách một chút, nhưng người cũng đã không còn, những mâu thuẫn nhỏ đó cũng đã không còn quan trọng, lần này Lê Tiêu và Chu Kiến trở về cũng là vì để nhìn người lần cuối.
Con người ta chính là như vậy, càng lớn lại càng hoài niệm tuổi thơ.
Lê Tiêu và Chu Kiến cũng không ngoại lệ.
Vương Đại Chí nhận số tiền mà ba người chú cho, không ngừng gật đầu nghe bọn họ dặn dò.
Lê Tiêu bình tĩnh nói: "Ba mẹ con đều đã không còn nữa, bản thân con phải trưởng thành rồi, con nhớ giữ số tiền này cho kĩ, nếu thật sự không làm được nữa thì đến nhờ chú Chu Cường gửi vào ngân hàng, chi tiêu mỗi tuần phải tự mình lên kế hoạch rõ ràng."
"Cũng đừng mãi chìm đắm trong bi thương, không có chuyện gì là không thể vượt qua cả. Khi còn nhỏ chú còn khổ hơn con nhiều, lúc cha chú chết chú còn chưa lớn như con, nhưng bây giờ chú vẫn sống rất tốt đấy thôi. Đầu óc phải linh hoạt một chút, đừng để người ta lừa mất tiền. Còn nữa, tuy bọn chú không ở bên cạnh con, nhưng nếu có việc gì có thể gọi điện thoại cho bọn chú bất cứ lúc nào, bọn chú nhất định sẽ nghĩ cách giúp con, chú Chu Cường của con ở ngay trong huyện, con cũng có thể đến đó tìm chú ấy."
"Ba con và bọn chú cùng nhau lớn lên, chỉ cần con không đi sai đường, không học cái xấu của người ta, thì cho dù có chuyện gì đi nữa, bọn chú đều sẽ giúp con."
"Con phải nhớ kĩ, con đường sau này phải tự trông cậy vào chính mình, người khác đi sai đường thì quay đầu là bờ, bởi vì bọn họ có ba mẹ lo, cho dù lầm đường lạc lối cũng sẽ có người kéo trở về đúng đường. Nhưng con thì khác, nếu như con đi sai đường thì cũng sẽ không có ai quan tâm, cho nên con phải kiềm chế bản thân, học hỏi từ những người giỏi."
Chu Kiến bên cạnh cảm thấy lời này như xát muối vào vết thương, hắn vội kéo ống tay áo Lê Tiêu, khẽ nói: "Anh."
Đứa nhỏ này mới vừa mất đi ba mẹ, nói như vậy quá khó nghe.
Vương Đại Chí đã không còn là Vương Đại Chí trước kia, sau khi mẹ ôm hết tiền bỏ trốn, cậu cũng đã trưởng thành, biết bản thân đã không còn gì, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Chu Cường kéo thằng bé lại: "Được rồi, có chuyện gì thì đến tìm chú. Chú Lê Tiêu của con khi còn nhỏ còn thảm hơn con nhiều, nhưng bây giờ chú ấy lại là người sống tốt nhất, con không cần học người khác, cứ học theo chú ấy đi, chăm chỉ học hành, tuy chú ấy không học đại học, nhưng lúc còn đi học chú ấy học rất giỏi, năm nào thi cũng nằm trong top 3 của trường."
Vương Đại Chí vừa gật đầu vừa dùng cánh tay lau nước mắt.
Sau đó nhìn ba người chú rời đi.
Giang Nhu ôm con gái chờ trước cửa, thấy Lê Tiêu bước ra, cô cũng không hỏi nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
