Bọn họ vẫn ngồi xe đến sân bay, sau đó hoàn vé máy bay rồi mua vé mới về quê, quê nhà còn chưa có sân bay, cho nên bọn họ phải mua vé máy bay về tỉnh lị, đến lúc đó lại ngồi xe về nhà.
Đi máy bay nhanh hơn đi xe lửa rất nhiều, lên máy bay lúc chín giờ tối, hơn mười một giờ là đến tỉnh lị, lúc này không thể ngồi xe lửa, cả gia đình dứt khoát ở lại khách sạn nghỉ ngơi qua đêm.
Đây là lần đầu tiên đám người Lê Tiêu tới tỉnh lị của quê nhà, lúc trước nếu muốn đến tỉnh G, bọn họ đều sẽ ngồi xe lửa thẳng đến tỉnh lị bên cạnh, tỉnh lị bên cạnh cách quê nhà họ cũng gần, nơi đó cũng phát triển hơn, thuận cho việc di chuyển.
Lần này do chuyến bay đến tỉnh lị bên cạnh trễ hơn, cho nên bọn họ mới dứt khoát đổi thành chuyến đến tỉnh lị của quê nhà.
Với nhóm Lê Tiêu thì đây là nơi xa lạ, nhưng với Giang Nhu, nơi đây mang theo một cảm giác quen thuộc khó tả.
Giang Nhu kỳ thật cũng không nhớ rõ lắm những kí ức lúc nhỏ, ba mẹ cô là một trong những thanh niên trí thức cuối cùng trở về thành phố, bởi vì hai người họ đến từ hai thành phố khác nhau, anh trai cô từng nói, khi còn nhỏ cuối tuần nào mẹ cũng sẽ dẫn anh ấy đi thăm ba, hoặc là ba đến thăm bọn họ, mãi đến năm anh trai chín tuổi thì gia đình bọn họ mới được đoàn tụ, đến một năm sau thì mẹ có thai Giang Nhu.
Lúc sau, bởi vì công việc thay đổi, ba mẹ cô lại phải chuyển nhà hai lần, mãi cho đến khi Giang Nhu bảy tám tuổi thì mới thật sự ổn định.
Lúc mới xuyên đến đây, Giang Nhu đã từng muốn đi tìm ba mẹ, chỉ là đáng tiếc, ba mẹ sinh cô khi đã lớn tuổi, cho nên cô cũng không biết nhiều chuyện trước kia lắm, chỉ từng nghe mẹ nói những nơi trước kia đều đã bị xóa sổ, tên địa danh cũng đã thay đổi, ngay cả mẹ cô cũng không phân biệt được đâu là đâu, nhất là sau khi chuyển nhà đi, bà cũng không để ý lắm đến nơi ở trước kia.
Mỗi lần nhắc đến chuyện cũ thì cũng chỉ là nói đến ngày tháng lúc trước vất vả ra sao, hoặc là những chuyện vặt vãnh với hàng xóm.
Mặt khác, ở trong lòng Giang Nhu, người nhà thật sự của cô là ba mẹ và anh chị dâu trước khi cô xuyên qua, thế giới này có thể có người giống hệt ba mẹ, có lẽ cũng có một bé gái tên là Giang Nhu, nhưng bọn họ là ba mẹ của bạn nhỏ "Giang Nhu" chứ không phải cô.
Nhưng khi nhìn phong cảnh tỉnh lị, Giang Nhu vẫn không khỏi có chút thương cảm, cô rất nhớ ba mẹ, nhớ anh trai luôn bắt nạt nhưng cũng luôn bảo vệ cô, nhớ người chị dâu thân thiết với cô như bạn thân, còn nhớ đứa cháu trai tham ăn lại thích khóc.
Cũng không biết có còn cơ hội nhìn thấy bọn họ trên đời này hay không.
Buổi tối, An An đang nằm trên giường khách sạn đột nhiên bị cô ôm vào lòng, bé cưng ngẩng đầu hỏi: "Mẹ ơi, mẹ cũng không vui sao?"
Giang Nhu theo bản năng cúi đầu nhìn con gái: "Sao con lại nói như vậy?"
An An nghiêm túc nói: "Từ buổi chiều bố đã bắt đầu không vui, bây giờ đến mẹ cũng như vậy."
Giang Nhu không biết nên nói cái gì, chỉ là xoa đầu con gái: "Bố không vui là bởi vì bố đã mất đi một người bạn chơi cùng khi còn nhỏ."
An An nhíu mày hỏi: "Thế mẹ thì sao?"
Lần này Giang Nhu không trả lời, chỉ cúi đầu hôn lên trán bé cưng: "Mẹ chỉ là tâm tình có chút không tốt thôi, con ngủ đi."
An An nhìn Giang Nhu, sau đó duỗi tay ôm lấy cô: "Mẹ ơi, con yêu mẹ."
Sau đó nhắm mắt lại, ngoan ngoãn tìm một tư thế thoải mái để ngủ trong vòng tay Giang Nhu.
Lê Tiêu nằm bên cạnh nghe vậy, hắn xoay người ôm lấy hai mẹ con vào lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
