Tiêu Cửu Nhiễm vào phòng, cầm cuốn “Mao Chủ tịch ngữ lục” trong phòng lên đọc. Tuy lúc này đã sắp khôi phục kỳ thi đại học, nhưng bầu không khí xã hội vẫn chưa hoàn toàn cởi mở, nàng vẫn nên tìm hiểu thêm về tình hình hiện tại.
Hàn mẫu và Hàn Duy Thần chơi đồ chơi trong phòng khách. Thấy cô con dâu đang ngồi đọc sách, bà đành một mình chơi đồ chơi cùng cháu trai.
Trong lúc chơi, Hàn Duy Thần thỉnh thoảng lại lén liếc mẹ trong phòng. Thấy mẹ đang đọc sách, cậu ngoan ngoãn chơi mấy món đồ chơi của mình, không chạy đến quấy rầy mẹ đọc sách.
Cứ thế, ba người không ai làm phiền ai, mỗi người ở một chỗ làm việc của mình.
Mấy tiếng sau, Hàn mẫu nhìn đồng hồ, lúc này đã hơn mười một giờ. Bà hỏi cháu trai:
– Thần Thần, cháu đói bụng chưa?
Nghe bà nội hỏi, Hàn Duy Thần ngoan ngoãn đáp:
– Bà nội, bụng cháu hơi đói ạ.
Nói rồi cậu còn đưa tay xoa xoa bụng mình.
– Đói bụng rồi thì bà nội đưa cháu về nhà ăn cơm nhé?
Nghe Hàn mẫu nói vậy, Hàn Duy Thần nhìn về phía Tiêu Cửu Nhiễm vẫn đang đọc sách trong phòng, tội nghiệp hỏi:
– Bà nội, chúng ta có thể ăn ở đây không ạ?
Hàn mẫu nghe cháu trai nói vậy thì có phần khó xử, nhưng nhìn dáng vẻ đáng thương của cháu, bà lại nghĩ từ nhỏ thằng bé đã chẳng có cha mẹ ở bên cạnh.
Hàn mẫu nói với cháu:
– Vậy bà nội hỏi mẹ cháu một tiếng, xem mẹ cháu nói thế nào.
Hàn mẫu đứng dậy đi đến cửa phòng, nói với Tiêu Cửu Nhiễm vẫn đang đọc sách:
– Tôi nói này, giờ này rồi mà cô còn chưa nấu cơm à?
Chẳng phải cô nói mình bị bệnh sao? Đã bệnh thì càng phải ăn uống tử tế.
Nghe mẹ chồng nói, Tiêu Cửu Nhiễm đặt sách xuống, nói:
– Tôi vẫn chưa đói. Tôi định lát nữa tùy tiện ăn chút gì đó lót dạ là được.
Hàn mẫu nghe cô con dâu nói vậy thì hơi tức giận:
Hàn mẫu nghe vậy liền nói:
– Cháu tôi ăn một bữa cơm ở đây thì làm sao?
Mỗi tháng con trai tôi đều đưa cho cô toàn bộ tiền lương, chỉ giữ lại chút tiền ăn uống. Trong số tiền đó cũng có phần của cháu tôi.
Tiêu Cửu Nhiễm nghe mẹ chồng nói vậy, lạnh nhạt đáp:
– Nếu nó muốn ăn ở đây thì mẹ tự nấu cho nó là được. Tôi có ngăn mẹ, không cho mẹ dùng chỗ lương thực đó đâu.
Huống chi trong lòng Tiêu Cửu Nhiễm cũng hiểu rõ, tuy nàng có ký ức của thân thể này, nhưng chuyện nấu cơm thì nàng không biết làm. Từ nhỏ đến lớn, nàng đã từng tự nấu một bữa cơm bao giờ đâu.
Hàn mẫu nghe cô con dâu không muốn động tay nấu cơm thì cũng chẳng còn cách nào, chỉ có thể đi ra ngoài nói với Hàn Duy Thần:
– Thần Thần, cháu ở đây chơi đồ chơi một lát nhé, bà nội vào bếp nấu cơm cho cháu.
Hàn Duy Thần nghe bà nội nói vậy, liền đáp:
– Bà nội, nếu mẹ không đồng ý thì chúng ta về nhà ăn đi ạ.
Bây giờ cậu đã năm tuổi. Ngồi trong phòng khách nghe thấy cuộc nói chuyện giữa mẹ và bà nội, cậu biết mẹ không thích mình.
Nghe cháu trai nói những lời đáng thương như vậy, Hàn mẫu liền bảo:
– Cháu nghe mẹ cháu không đồng ý lúc nào? Mẹ cháu chỉ không muốn nấu cơm thôi, nhưng bà nội có thể nấu cho cháu ăn mà.
Hàn Duy Thần nghe bà nội nói thì suy nghĩ một lúc. Hình như vừa rồi mẹ thật sự không nói không cho cậu ăn, có lẽ mẹ chỉ không muốn nấu cơm mà thôi.
Dù cậu trưởng thành hơn những đứa trẻ khác từ nhỏ, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ, làm sao hiểu được những vòng vo giữa người lớn với nhau.
Hàn mẫu vào bếp, thấy trong đó có thịt có rau thì thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi bà còn nghĩ nếu thức ăn không đủ thì lại phải ra ngoài mua một chuyến.
Trong lúc nấu cơm, Hàn mẫu đặc biệt đập hai quả trứng vào bát, đặt lên cơm hấp cùng. Sau đó bà lấy hai củ khoai tây gọt vỏ, làm một đĩa khoai tây thái lát xào thanh đạm, rồi lấy thịt lợn trong bếp xào một đĩa thịt nạc.
Cơm chín, Hàn mẫu bưng tất cả thức ăn lên bàn. Bà còn đặc biệt lấy ba bộ bát đũa, dù sao vừa rồi cháu trai chính là muốn ăn cơm cùng cô con dâu này.
Hàn mẫu dắt tay cháu trai vào bếp rửa tay, sau đó để cậu ngồi lên ghế. Bà múc mấy thìa trứng hấp vào bát cơm đã xới sẵn, nói với cháu:
– Thần Thần, cháu ăn trước đi, bà nội đi gọi mẹ cháu ăn cơm.
Hàn mẫu đi đến cửa phòng Tiêu Cửu Nhiễm, nói:
– Cô còn ngồi đó đọc sách làm gì? Tôi đã nấu cơm xong rồi, cô không ra ăn còn bắt tôi phải đích thân đến gọi nữa.
Nghe Hàn mẫu nói, Tiêu Cửu Nhiễm đặt sách xuống. Ban đầu nàng định đợi hai người ăn xong, sau đó tự lấy chút đồ trong không gian ra lót dạ.
Nhưng bây giờ người ta đã gọi nàng ra ăn cơm, nàng cũng không phải kiểu người vì sĩ diện mà để bụng đói. Nàng đứng dậy đi đến bàn ăn, cầm bát lên ăn.
Hàn Duy Thần ngồi chờ mẹ đến ăn cơm. Thấy mẹ ngồi xuống bàn, cậu đặc biệt dùng đũa của mình gắp thịt trên bàn, định gắp cho mẹ.
Tiêu Cửu Nhiễm thấy đứa trẻ gắp thịt bỏ vào bát mình thì hơi cau mày, nhưng nể mặt bữa cơm này nên không tránh đi.
Thấy mẹ không từ chối, Hàn Duy Thần vui vẻ định tiếp tục gắp thịt vào bát mẹ.
Nhưng lần này Tiêu Cửu Nhiễm đã nhấc bát đũa tránh sang một bên. Nàng không thích người khác dùng đũa đã ăn qua để gắp thức ăn cho mình.
Thấy mẹ tránh bát đi, Hàn Duy Thần có chút thất vọng. Hàn mẫu không đành lòng nhìn cháu trai buồn bã, liền đặt bát đũa trước mặt cậu, bảo cậu gắp thịt vào đó.
Vừa rồi khi thấy cháu trai gắp thịt cho cô con dâu, bà còn lo cháu mình không được như ý. Nào ngờ cô con dâu lại không từ chối.
Thế nhưng lúc nãy bà còn đang nghĩ cuối cùng cô con dâu này cũng biết đối xử tốt với cháu trai hơn một chút, vậy mà ngay lần thứ hai nàng đã từ chối.
Trong lòng Hàn mẫu thầm nghĩ, cô con dâu này đúng là chẳng thay đổi chút nào, mấy năm rồi vẫn cái tính ấy.
Ăn cơm xong, Hàn mẫu thấy cô con dâu đặt bát đũa xuống rồi bỏ đi, trong lòng tức đến nghẹn.
Con dâu nhà ai mà chẳng cung kính với mẹ chồng, vậy mà cô con dâu của bà thì hay rồi, hoàn toàn không coi bà ra gì.
Nhưng khi bà định mặc kệ tất cả mà rời đi, muốn dắt tay cháu trai về, Hàn Duy Thần lại đứng im không chịu đi.
Hàn mẫu nói với cháu:
– Thần Thần, chúng ta ăn xong rồi, về nhà ngủ thôi. Ngày mai chúng ta lại đến.
Hàn Duy Thần nói với Hàn mẫu:
– Bà nội, buổi chiều chúng ta tiếp tục ở đây chơi nhé.
Hôm nay thấy thái độ của mẹ đối với mình đã dịu đi đôi chút, trong lòng cậu vô cùng vui vẻ, muốn ở bên mẹ thêm một lúc.
Nhìn đôi mắt sáng long lanh của cháu trai, Hàn mẫu cũng không nỡ nói thêm gì, đành để cháu tiếp tục chơi trong phòng khách, còn mình vào bếp rửa bát đũa.
Đến tối, Hàn mẫu cũng không muốn nấu cơm cho cô con dâu này nữa. Bà nói với cháu trai:
– Thần Thần, bây giờ chúng ta về nhà ăn cơm nhé.
Nghe bà nội nói, Hàn Duy Thần nhìn về phía Tiêu Cửu Nhiễm trong phòng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
