Chỉ là sau khi mua hết đống đồ đó, nàng chờ hết năm này đến năm khác, chờ đến khi trưởng thành cũng chẳng có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng Tiêu Cửu Nhiễm chỉ xem không gian như một nơi tùy tiện cất đồ.
Những thứ bên trong không gian nàng cũng chẳng buồn quản. Có lần nàng nghĩ nếu không dùng đến thì lấy những thứ dễ hỏng ra, lại phát hiện chúng vẫn y nguyên như lúc nàng bỏ vào.
Khi còn ở thời hiện đại, nàng vừa có tiền vừa có nhan sắc, trong nhà chẳng thiếu thứ gì, lại có người giúp việc và tài xế chăm sóc. Làm sao nàng có cơ hội dùng đến không gian này?
Những năm đó nàng chẳng biết mình đã nhét đủ thứ linh tinh gì vào không gian, bỏ vào rồi cũng quên luôn.
Tiêu Cửu Nhiễm lại lấy từ trong không gian ra một ít bánh mì. Hiện giờ nàng chẳng biết gì về thời đại này, chỉ biết những ký ức của thân thể này, nên cũng không dám tùy tiện lấy ra quá nhiều thứ kỳ lạ.
Tiêu Cửu Nhiễm đang thong thả ăn bánh mì trong phòng thì nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
Nàng vội vàng cất bánh mì vào không gian, ngửi thử, thấy không còn mùi gì mới yên tâm đi mở cửa.
Hàn mẫu đứng ngoài cửa. Thấy hôm nay cô con dâu này mãi đến giờ mới mở cửa, sắc mặt bà không được tốt, liền nói với Tiêu Cửu Nhiễm:
– Cô làm sao vậy? Đến giờ này vẫn chưa dậy à?
Tiêu Cửu Nhiễm đương nhiên không phải người có tính tình dễ chịu. Nàng sa sầm mặt nói với Hàn mẫu:
– Tối qua tôi bị bệnh, hôm nay trong người không khỏe, vừa định nằm xuống nghỉ ngơi. Ai mà biết hôm nay mẹ sẽ đến.
Hơn nữa, tôi cũng đâu có muốn mọi người đến. Nếu mọi người không muốn đến thì cứ việc không đến, chứ tôi có cầu xin mọi người đến đâu.
Nghe nói cô con dâu bị bệnh, sắc mặt Hàn mẫu cuối cùng cũng dịu đi đôi chút. Nghe nàng nói vậy, bà cũng không nói thêm gì.
Cô con dâu này chắc chắn chỉ mong bọn họ đừng đến. Đến con ruột của mình mà còn chẳng thích, sao có thể đối xử tốt với bà được?
Nhưng ai bảo cháu trai bà lại thích người mẹ này đến vậy. Nếu không, bà cũng chẳng muốn đến đây chịu cơn tức từ cô con dâu.
Hàn Duy Thần đang được Hàn mẫu dắt tay. Nghe mẹ bị bệnh, cậu bước lên định nắm tay Tiêu Cửu Nhiễm. Tiêu Cửu Nhiễm nhìn đứa trẻ trước mặt muốn nắm tay mình thì rút tay lại. Đương nhiên nàng biết đứa trẻ này là con trai của thân thể này.
Nàng vốn chẳng sợ người khác nghi ngờ gì, dù sao trước giờ thân thể này đối xử với tất cả mọi người đều lạnh nhạt.
Thấy mẹ tránh bàn tay mình, Hàn Duy Thần có chút thất vọng, nhưng cậu cũng đã quen rồi.
Hàn mẫu nhìn thấy những hành động của cháu trai, không đành lòng nhìn cháu mình thất vọng, liền nói với Tiêu Cửu Nhiễm:
– Cô bị bệnh thì không thể mời chúng tôi vào nhà sao? Cứ phải đứng ngoài cửa nói chuyện à?
Nghe Hàn mẫu nói vậy, Tiêu Cửu Nhiễm cũng không có ý ngăn họ vào. Nàng nghiêng người sang một bên, để hai người đi vào.
Hàn mẫu dắt đứa trẻ vào nhà, lấy ra con ếch sắt, chiếc tàu hỏa bằng sắt mà cháu trai mình thường thích chơi, cùng một khẩu súng nhỏ bằng gỗ do con trai bà làm cho cháu.
Tiêu Cửu Nhiễm nhìn họ vào trong nhà chơi đồ chơi, biết đây là những thứ đứa trẻ đã mang đến đây mỗi lần trong mấy năm qua. Tuy thân thể này không thích đứa trẻ, nhưng cũng chưa từng ngăn cản nó đến.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
