Lúc Tô Hồi Ý tỉnh dậy thì Tô Trì đang từ bên ngoài đi vào, trong lòng cậu có tâm sự ngủ không được thẳng giấc, Tô Trì vừa đẩy cửa là cậu thức ngay.
Cánh cửa bị khép lại ngăn cách âm thanh, Tô Trì nhẹ giọng nói, “Cậu ngủ thêm một lúc nữa đi, tôi vừa thăm cha rồi.”
Tô Hồi Ý chống người dậy xem giờ, chỉ kém mấy phút nữa là đến năm giờ rồi, “Anh, sao anh không giữ đúng lời gì cả, còn không gọi em dậy.”
Tô Trì ngồi xuống ghế sofa, dựa lưng vào, “Gọi cậu dậy làm gì, đứng lấp lóe lấp lóe trong phòng phát sáng cho cha hả?”
Tô Hồi Ý, “…”
Cậu âm mưu muốn hòa nhau một ván, “Thế không phải trước kia anh có nói anh bị bệnh quáng gà, sao giờ có thể nhìn thấy rõ rồi?”
“Cậu bị cụt chân cụt tay còn lành được, thế thì tại sao bệnh quáng gà của tôi không khỏi.”
Lần tỷ thí thứ hai cuối cùng vẫn là thua cuộc, cơn buồn ngủ của Tô Hồi Ý biến đi hơn phân nửa. Cậu ngồi dậy, vỗ chát chát vào bên cạnh như đập vây cá, “Anh, anh qua nằm đi.”
Ánh mắt của Tô Trì dừng trên nửa giường còn trống trong chốc lát, “Không cần.”
Ban đêm nhiệt độ thấp, phòng bênh nhân bên ngoài có mở sưởi, phòng chăm sóc thì trái lại hơi lạnh. Tô Hồi Ý thấy anh hai mình chỉ mặc một cái quần tây, cũng không biết làm sao mà được ngồi đến hơn nửa đêm.
Tô Trì gằn giọng, nghiêm túc nói, “Chạy lung ta lung tung làm gì, mới vừa trên giường dậy đã chạy ngay ra ngoài như vậy rồi, muốn để cảm rồi vai kề vai nằm viện với cha hả?”
“Em chỉ sợ anh hai với cha giường bên giường thôi.”
“…”
Hai người giằng co cả buổi, Tô Trì im một chút rồi thấp giọng trả lời, “Biết rồi, mau lên giường lại đi.”
Giường trong phòng chăm sóc không lớn, hai ngồi cùng ngồi lên cánh tay áp sát vào nhau. Tô Trì hơi nghiêng người, Tô Hồi Ý hơi nhích ra mép giường, “Có phải em chen anh rồi không?”
Tô Trì lập tức bất động, “Không có, ngồi yên đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

